- “Người
ta nói, chống tham nhũng ở VN như quét dọn cầu thang, thay vì từ trên
xuống, thì đảng cộng sản chỉ đạo quét từ dưới quét lên, tới giữa cầu
thang thì dừng lại…”
Dư âm và “nhiệt lượng” VỤ HỐI LỘ QUỐC TẾ IN TIỀN POLYMER còn vang vọng
và vẫn hâm hấp nóng – Không phải nó mới dậy sóng gió trong tháng 7 hay
biến thành “áp thấp” trên báo chí và nghị viện Australia vừa qua, mà nó
râm ran, khởi đi từ đầu năm 2011 (ngày 24 tháng 1, tờ The Age của
Australia cho biết, các nhà điều tra nước này đã tiến thêm một bước
trong cuộc điều tra liên quan đến hoạt động hối lộ và đút lót của Công
ty Securency International Pty Limited Australia để giành được các hợp
đồng quốc tế in tiền polymer trong đó có Việt Nam). Có nghĩa, vụ việc đã
được nói tới khá lâu, hơn nữa năm, trước khi có cuộc Hội Thảo và Đối
Thoại quốc tế về PCTN (phòng chống tham nhũng) trong các ngày 14,15 và
29/11/2011. Vậy mà sao “người ta” lại im lặng để cái mùi tiền polymer ấy
như phảng phất vật vờ trong không khí của 2 buổi họp phòng chống tham
nhũng, mới đây tại Hà Nội?.
Khi mà những luồng thông tin mang nhiều chi tiết liên quan đến vụ hối lộ
in tiền ấy đã khuấy động chính trường nước Úc, các phát giác gây tác
động lớn tại Úc và đã kéo các cơ quan điều tra, an ninh và tư pháp của
nước này vào cuộc.
Tin tức báo chí Canberra cho hay cục trưởng Austrade và Bộ Ngoại Giao Úc
cung cấp cho nghị sĩ của đảng Cấp Tiến Russell Trood những dữ kiện cho
thấy, trước khi có thương vụ in tiền polymer, các viên chức của Úc ở Hà
Nội đã gặp Lương Ngọc Anh (một cán bộ cấp hàm đại tá tình báo của Bộ
Công An CSVN trong vỏ bọc một doanh nhân quốc tế) 18 lần chỉ từ 1999 đến
2001 (thời ông Nguyễn Tấn Dũng làm thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước, trước
khi bàn giao lại cho Lê Ðức Thúy). Vụ tai tiếng này được hiểu ngầm,
không những sau lưng Lương Ngọc Anh, không phải chỉ có cựu thống đốc
ngân hàng Lê Ðức Thúy mà còn có cả ông Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Công An nhà
nước VN. (Với Lương Ngọc Anh thì ông này được cho là có quan hệ thân
cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ hồi ông Dũng còn giữ chức Thống đốc
Ngân hàng Nhà nước (1998) vào thời điểm quan hệ với Securency mới bắt
đầu.) (AFP).
Lương Ngọc Anh và Lê Đức Thúy
Nguyễn Tấn Dũng và Lương Ngọc Anh
Nó không giống như vụ tai tiếng hối lộ dự án khai thác “bauxite” Tây
Nguyên hai năm trước. Chỉ qua một bản thông tin có “dán mác cầu chứng”
của WikiLeaks, trích một, trong số 250,000 điện văn mà WikiLeaks lấy
được từ Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và đã chuyển cho tờ báo buổi chiều lớn nhất
Na Uy là tờ Aftenposten đăng tải, trong đó thể hiện một điện văn liên
quan về Việt Nam đề cập đến việc Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã
nhận lót tay 150 triệu USD bôi trơn dự án khai thác bô-xít nhôm ở Tây
Nguyên VN.
Thì gần như tức khắc sau đó ông Nguyễn Xuân Phúc chủ nhiệm văn phòng Thủ
Tướng chính phủ ra ngay thông báo nội bộ cực lực cải chính rất hùng hồn
để bác bỏ:
Còn lần này qua sự việc nhân viên công ty Securency International bị cơ
quan chức năng nước Úc chính thức bắt giữ điều tra khi phát hiện chứng
tích hối lộ trong giao dịch quốc tế, (theo cơ quan điều tra của cảnh sát
liên bang Australia (AFP), lãnh đạo của Securency International đã lập
“quỹ đen” để chi cho việc đút lót quan chức ở các nước khách hàng tiềm
năng), trong đó có nhiều thông tin liên quan đến những viên chức VN qua
thương vụ in tiền Polimer, những thông tin ấy theo dư luận đánh giá nó
“nặng ký” hơn nhiều so với bản tin của WikiLeaks về dấu hiệu “lót tay
Bauxite”. Nói “nặng ký” là vì, không như WikiLeaks, những tin tức về vụ
“hối lộ” in tiền này hầu hết là nguồn tin chính thống có kiểm chứng từ
nước Úc, nơi đặt bản doanh, quê hương của Securency International Úc.
Với những thông tin loại này thường thì nhà nước CHXHCN/VN hay liệt vào
hàng “nhạy cảm”?? (vì nó hay làm cho vài ba người “cảm mạo” tức thì, nếu
lộ ra), nhưng dù muốn hay không và chính thức hay không chính thức thì
một chính phủ của một nhà nước đang có chỉ số cao về tham nhũng trong
bảng xếp hạng của tổ chức “Minh Bạch” thế giới như Việt Nam, (2011- 2,7
trên thang điểm 10) đang rất cần các nguồn tài chính “ngoại lực” để phát
triển kinh tế thì vì uy tín và quyền lợi quốc gia, những người lãnh đạo
có trách nhiệm biết phải làm gì để dư luận trong nước và quốc tế thấy
mình thật thà như “ruột để ngoài da” cho ai cũng nhìn thấy được, bởi vụ
việc nó không thuộc loại “an ninh quốc gia hay cơ yếu quốc phòng” để mà
phong tõa trong kín cổng cao tường.
Điển hình như quốc gia Malaysia, láng giềng VN cũng “dính” chùm một mối
vào tiền “polymer” nhưng Chính Phủ nước này lại “nhạy cảm” rất tích cực
dù chỉ mới là “tình nghi”! Hồi tháng 10-2010, cơ quan chống tham nhũng
của Malaysia cũng thông báo cho biết đã bắt giam 3 người vì tình nghi có
dính líu đến việc hối lộ giành hợp đồng in tiền polymer. Ủy ban Chống
tham nhũng Malaysia (MACC) cho biết 3 đối tượng trên bị bắt sau khi có
những cáo buộc liên quan đến việc nhận hối lộ từ Securency
International. “Tôi có thể xác nhận MACC đã bắt 3 người để hỗ trợ điều
tra” - Giám đốc điều tra Mustafar Ali của MACC nói với báo chí. Truyền
thông Malaysia trước đó đưa tin, khoản tiền đã được phía Securency
International trả đến 11,3 triệu ringgit (3,71 triệu USD) để giúp vận
động Ngân hàng Trung ương và Chính phủ Malaysia đồng ý sử dụng tiền
polymer. Vụ việc không dừng ở Malaysia và Việt Nam, Trước đó nữa, 2
người khác đã bị bắt tại Anh sau khi cảnh sát Australia, Anh và Tây Ban
Nha thực hiện những cuộc điều tra nhắm vào hoạt động đưa hối lộ trên
diện rộng tại Securency. Còn tại Nigeria, tháng 10-2009, Quốc hội nước
này đã tiến hành điều tra cáo buộc việc cựu Thống đốc ngân hàng trung
ương Nigeria (CBN) Chukwuma Soludo nhận hối lộ đến 1 triệu USD cho việc
lưu hành tiền polymer. Giám đốc điều hành Công ty in tiền Nigerian
Security Printing and Minting Company, nói với tờ BusinessDay của
Nigeria rằng các cuộc đàm phán năm 2006 với Securency International là
do ông Soludo đứng đầu đại diện cho chính phủ Nigeria. Giữa năm 2010,
trước áp lực của báo chí và dư luận trong nước, Ủy ban Bài trừ tham
nhũng Indonesia (KPK) buộc phải công bố việc điều tra bắt giữ hai quan
chức ngân hàng trung ương nước này (BI) đã nhận ít nhất 1,3 triệu USD
tiền hối lộ từ Securency International vào năm 1999 để xúc tiến việc in
và lưu hành tiền polymer cho ngân hàng quốc gia Indonesia.Theo đó,
Securency International đã đưa hối lộ khoản tiền trên để nhận được hợp
đồng trị giá 50 triệu USD về việc in 500 triệu tờ 100.000 rupiah. Còn
tại Ấn Độ, cảnh sát điều tra nước này bắt giử một người môi giới tên là
Aditya Khanna có quan hệ thân thiết với nhà chính trị cao cấp Ấn Độ
Natwar Singh, bị cáo buộc đã thay mặt Securency International giao dịch
đưa hối lộ để giành được hợp đồng in tiền polymer tại nước này.
Còn thông tin chi tiết vụ việc này liên quan đến Việt Nam từ các hệ
thống báo chí và truyền thông quốc tế cho biết: Ngay từ đầu năm, trong
số báo ra ngày 24-1-2011, The Age dẫn lời “các nguồn hợp pháp” khẳng
định Securency đã chi hàng chục ngàn USD cho việc theo học tại Đại học
Durham (Anh) cho “con” của một cựu quan chức cao cấp thuộc Ngân hàng Nhà
nước Việt Nam. Các nguồn tin của The Age cho rằng số tiền trên được
trích từ một “quỹ hoa hồng” khoảng 14,95 triệu USD (15 triệu dola
Australia - AUD) được Securency trả cho một người môi giới tại Việt Nam
để giúp họ giành được hợp đồng cung cấp nguyên liệu in tiền polymer với
Ngân hàng Nhà nước Việt Nam. Tin tức này cũng được đăng tải trên tờ
Financial Times của Anh vào ngày (26-1). The Age cho biết cảnh sát
Australia nghi ngờ các khoảng hối lộ cho người môi giới ở Việt Nam được
trả qua các tài khoản ngân hàng ở Hồng Kông và Thụy Sĩ với phê chuẩn của
RBA (Ngân hàng dự trữ Úc), đã được “chuyển cho các quan chức Việt Nam
và thân nhân họ”.
Qua đến tháng 7/2011 những tin tức và kết quả điều tra từ Canberra,
(Úc), càng định hình rõ hơn. Cục Cảnh sát điều tra Australia nói họ sẽ
truy tới các công ty địa phương ở Việt Nam, Indonesia và Malaysia sau
khi đưa ra cáo buộc với hai công ty Securency International và Note
Printing Australia. Báo The Age ở Canberra, Úc, ngày Chủ Nhật 3 tháng 7,
2011 tiếp tục khui ra nhiều chi tiết vụ án hối lộ các quan chức Việt
Nam để công ty Securency và các công ty in tiền của Úc trúng thầu in
tiền giấy nhựa polymer cho Việt Nam. Hai phóng viên Nick McKenzie và
Richard Baker đồng thời là tác giả của bài báo trên The Age với tựa đề
“Tiền giấy và hối lộ: các vụ bắt giữ còn tiếp tục” cho hay nhiều triệu
đô-la đã được công ty của Úc hối lộ và chuyển tới các quan chức nước
ngoài ở Indonesia, Malaysia và đặc biệt là Việt Nam. Trong bài báo thứ
hai, cùng ngày, với tựa đề “Những con người tiền bạc” (The money men)
cũng của hai tác giả này khởi đăng ngay sau khi Tòa án Melbourne ở Úc
chính thức buộc tội sáu quan chức cấp cao của Securency, tờ The Age
khẳng định: “Việt Nam là nơi mà Securency có thỏa thuận làm ăn lớn nhất
tới nay, với một hợp đồng 5 năm để chuyển đồng tiền giấy của toàn bộ
quốc gia sang tiền polymer”. Người đóng vai trò trung gian kết nối rất
mạnh mẽ trong vụ này là doanh nhân Lương Ngọc Anh và công ty của ông
này, CFTD. (The Age).
Hai ngày trước đó, chính phủ Úc đã truy tố 6 cựu viên chức thuộc
Securency (công ty liên doanh với một công ty Anh Quốc mà Ngân Hàng
Trung Ương của chính phủ Úc làm chủ 50%) và công ty in tiền của chính
phủ Úc (NPA). Bài báo mới nhất, ngoài những chi tiết trên còn cáo buộc
Tổng Cục Thương Mại Úc (Austrade) không những biết nhân vật Lương Ngọc
Anh, năm nay 48 tuổi, là cán bộ tình báo, mà còn vẽ đường cho viên chức
Securency cách thức để thương thuyết với ông này. Rất có thể Quốc Hội Úc
sẽ nhảy vào điều tra theo áp lực của đảng đối lập vì sự liên can của
chính phủ Úc trong vụ hối lộ. Theo luật của Úc, các công ty sẽ bị điều
tra và truy tố nếu hối lộ cho các quan chức ngoại quốc để dành các hợp
đồng thương mại. Hơn một ngày sau khi báo chí Úc tái khẳng định nêu tên
cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam ông Lê Đức Thúy trong vụ tai
tiếng hối lộ của công ty Securency về in tiền Polymer, các cơ quan công
quyền Việt Nam không có phản ứng gì. Còn ngày 02 tháng Bảy, tờ báo Úc
The Age vốn đi đầu phát giác tham nhũng ở vụ Securency hối lộ quan chức
của một số nước, trong đó có Việt Nam, để thắng thầu in tiền, đã nêu
đích danh trên trang báo của The Age tên của ông Lê Đức Thúy, là một
trong ba quan chức nước ngoài mà hãng này đã “mua chuộc được bằng tiền
hoa hồng” ẩn trong hành vi hối lộ.
Về phía VN nổi cộm lên là nhân vật Lương Ngọc Anh, đóng vai trò chính
trong vụ trung gian để Securency trúng thầu, là người mà tòa đại sứ Úc ở
Hà Nội khá quen thuộc khi Tổng Cục Thương Mại Úc đề nghị ông ta và công
ty phát triển kỹ thuật (AFTD) của chính ông ta làm bình phong trong môi
giới (agent) vào năm 2002. The Age viết: “Việc chỉ định Lương ngọc Anh
(làm môi giới) bị coi như là một trong những vụ dàn xếp hối lộ trả tiền
nhiều nhất mà Securency tổ chức nhiều nơi trên thế giới, Securency đả
chuyển cho cho Lương Ngọc Anh số tiền lên đến $20 triệu Úc kim, nhiều
hơn con số dự đoán trước đây được nêu ra.. Phần lớn số tiền đó là tiền
hối lộ. Ðổi lại, ông ta giúp Securency trúng mối thầu khổng lồ để Việt
Nam trong vòng 5 năm đổi toàn bộ tiền giấy sang tiền Polymer.”
Người dân VN cảm thấy tờ bạc Polymer “nặng hơn” sau vụ hối lộ này
Tin tức cho thấy một phần nhỏ số tiền này, trước đó, Ðại Tá Lương Ngọc
Anh đã dùng để chi trả tiền học phí cho con ông Thống Ðốc Ngân Hàng Nhà
Nước Lê Ðức Thúy tại đại học Durham Anh Quốc. Cục điều tra của Úc nói,
còn phải làm rỏ hơn nội dung việc ông Lương Ngọc Anh đã tiếp xúc với tòa
đại sứ Úc ở Hà Nội 2 lần sau khi báo The Age bật mí vụ hối lộ in tiền
polymer mà ông là nhân vật trung gian chủ chốt.
Một bài viết của The Age dựa vào tài liệu của Austrade từ năm 1998 cho
thấy Lương Ngọc Anh có quan hệ gia đình với nhiều đảng viên cao cấp CS
trong guồng máy cai trị tại Việt Nam. Họ còn nói rõ ông ta có một ông bố
có nhiều quan hệ lớn cũng như bố vợ là bộ trưởng nội vụ. Hiện không còn
thấy trang điện tử công ty AFTD của Lương Ngọc Anh xuất hiện trên
Internet, và chính Lương Ngọc Anh cũng đã biến mất bặt vô âm tín. Hy
vọng một ngày nào đó, các trương mục ngân hàng ở Thụy Sĩ và Hongkong bị
tiết lộ, người ta có thể biết phần nào các số tiền Lương Ngọc Anh làm
bình phong nhận hối lộ được chuyển đến cho những ai.
Mới đây trả lời cho câu hỏi của đọc giả công chúng Úc, tờ The Age nhận
xét rằng: Trong khi phóng sự điều tra của báo đã được cảnh sát sử dụng
cho cuộc điều tra liên quốc gia có sự hợp tác của Ủy ban Bài trừ tham
nhũng Indonesia (KPK) và Ủy ban Chống tham nhũng Malaysia (MACC),thì nhà
chức trách Việt Nam vẫn “từ chối hỗ trợ phía Úc trong cuộc điều tra
toàn cầu” và vị đại tá Lương Ngọc Anh hiện vẫn chưa bị chính quyền Việt
Nam thẩm vấn. Trong khi không chính thức,một vị sỉ quan trong ngành
CA/VN: Thiếu tướng Triệu Văn Đạt nói: Chưa có căn cứ để khẳng định có
hay không việc quan chức nào ở Việt Nam nhận hối lộ??.
Liên quan vấn đề này, phóng viên Việt Hà của RFA có phỏng vấn nhà báo
Nick McKenzie (phóng viên trực tiếp điều tra phanh phui vụ việc này) của
tờ The Age:
Nhà báo Nick McKenzie nói: “Cho đến giờ tôi vẫn không thấy phía Việt Nam
điều tra vụ này một cách nghiêm túc, không thấy bất cứ một báo cáo nào
cho thấy những quan chức có dính líu đến vụ này bị thẩm vấn điều tra,
không có giới chức nào bị hỏi về các tài khoản đáng nghi ngờ ở nước
ngoài. Cơ quan điều tra chống tham nhũng của Việt Nam nếu thực sự nghiêm
túc điều tra vụ này thì họ phải soi rọi vào những thông tin từ báo chí,
từ nghị viện từ các cơ quan điều tra độc lập Úc, và nếu tích cực hơn
nữa, cơ quan điều tra Úc được phối hợp điều tra tại Việt Nam sẽ có một
kết quả cụ thể hơn. Và theo tôi, nếu họ tôn trọng nhân dân VN và nhân
dân Úc họ nên điều tra ngay lập tức...”. “Chúng tôi bắt đầu điều tra vào
cuối năm 2008. Mất 6 tháng để điều tra để chúng tôi đưa ra bài báo đầu
tiên. Việc lấy được các câu trả lời và phản hồi từ việt Nam hết sức khó
khăn, chúng tôi cố gắng liên hệ với CFTD (CT bình phong), với Lương ngọc
Anh và các quan chức chính phủ, đại sứ Việt nam thậm chí cả ngân hàng
nhà nước Việt Nam nhưng câu trả lời mà chúng tôi có từ họ là hoàn toàn
con số 0. Không một ai trả lời gì chúng tôi cả. Những vụ án liên quan
đến tham nhũng ở Việt nam luôn luôn rất khó điều tra nếu so với các nước
khác mà chúng tôi đã điều tra. Tại các nước khác chúng tôi có được các
phản hồi và thông tin từ các quan chức chính phủ khá dễ dàng hơn so với
Việt Nam. Ngoài ra việc thiếu tự do báo chí ở Việt nam cũng làm cho cuộc
điều tra trở nên khó khăn hơn.”
Trong khi đó, phía Việt Nam nói thông tin trên báo chí và chính phủ Úc
về cáo buộc hối lộ quan chức Việt Nam chỉ có thể được coi là “tin tố
giác” chứ không thể dùng làm bằng chứng. Trong khi nhà chức trách
Indonesia và Malaysia thì điều tra cặn kẻ các thông tin này để lấy đó
làm bằng chứng buộc tội??
Có điều là người dân Việt Nam phải gián tiếp trả tiền để sỡ hữu và sử
dụng những tờ tiền Polymer ấy khi tiếp cận các dữ kiện nói trên, dù muốn
hay không cũng phãi tự vấn.
Nếu biết rằng chỉ mới đây thôi nhà nước VN muốn phổ biến để tôn vinh
Vịnh Hạ Long của VN là một trong những Kỳ Quan mới (dù có vẻ là bị
“Bịp”) nhưng toàn bộ hệ thống truyền thông trong cả nước đã “vận hành”
vận động toàn dân với hết công suất để mọi người cùng tham gia vào cuộc
bầu chọn, và trước đó cũng có một cuộc vận động rộng lớn cả năm trời
trong toàn dân để cùng tham gia bầu chọn... “Quốc Hoa” và đồng tâm nhất
trí chọn hoa “Sen”. Nhưng thật lạ lùng, khi đứng trước một chọn lựa to
lớn và quan trọng là tờ tiền “giấy” qui ước quen thuộc, chuyển sang tờ
tiền “Polymer” lạ lẫm chưa từng biết đến thì người ta không cần tham
khảo cho dù là vài người dân chứ chưa nói tới Quốc Hội??, nói theo cách
nói hoa mỹ của hệ thống XHCN/VN thì tờ giấy bạc phải hội đủ các yếu tố:
“hình ảnh tổng thể phải đậm đà bản sắc dân tộc” bởi nó là vật rất “đáng
yêu” dính chặt với từng phận người, ai cũng muốn có nó và cẫn thận giữ
gìn, nó chắc chắn phải được toàn dân và Quốc Hội tham khảo qua các bản
“Mẩu” từ kích thước, hoa văn, màu sắc, hình ảnh, chất liệu, mệnh giá, kế
hoạch, thời gian chuyển đổi, quốc gia in ấn, tổng chi phí v.v... chưa
nói tới phải có ít nhất từ hai đến ba công ty quốc gia có công nghệ in
tiền tiên tiến nhiều uy tín để rộng đường cho nhân dân và QH so sánh
giám sát trong đấu thầu, trước khi QH biểu quyết chuẩn thuận. Nhưng...
một lần nữa, xin nhắc lại từ “lạ lùng” toàn bộ các điều cần, bắt buộc
phải có cho sự khai sinh của một tờ tiền “Polymer” thay vì của toàn xã
hội thì nó lại được quyết định “dưới” gầm bàn hay trong “phòng làm việc”
của Thống Đốc ngân hàng nhà nước?? và một nhóm lợi ích liên quan.
Đến đây thì không cần phải bàn luận chi thêm nữa, bởi những dữ kiện ở
trên đã thay cho lời kết. Có còn chăng là qua khái quát như thế để mọi
phân tích trong vấn nạn chống tham nhũng sẽ cùng qui về một nhận định:
Dù ở bất cứ ở đâu và nơi nào trên thế giới mà cơ quan bài trừ hay phòng
chống tham nhũng không có một sự độc lập tuyệt đối, không bị ràng buộc
bởi bất cứ quyền lực nào ngoài Công Lý và Pháp Luật thì sự hiện hữu của
nó nếu không là tấm bình phong thì cũng như là một vở hài kịch mà người
ta sẽ phẩn nộ chứ không thể chỉ cười mà thôi.
Và vì vậy cũng không ngạc nhiên khi năm nay, 2011 Việt Nam vẫn “ngụp
lặn” trong bảng xếp hạng của cơ quan “Minh Bạch” thế giới là quốc gia
tham nhũng có “số má” – 2.7 trên thang điểm 10 – Bởi “Tham nhũng là một
phần tất yếu trong cuộc sống” với hầu hết các quan chức Cộng Sản VN có
quyền lực hiện nay.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét