12/11/2011
-
Về bài viết trên VTC.vn: ‘Đại gia’ mua 10 máy bay
“Muốn giàu đi Đức, kiến thức đi Nga,
ba hoa đi Tiệp”. Câu nói đã lâu với người Việt ra nước ngoài (chủ yếu là
sinh viên và nghiên cứu sinh) vẫn còn đúng. Ít ra là với Tiệp, ngày nay
là cộng hòa Séc thì ông Thắng đã khẳng định. Với cộng đồng người Việt
tại Séc, không ai không biết ông Thắng “ngổ”, luôn thích “nổ” và “ba
hoa”.
VTC.vn: ‘Đại gia’ mua 10 máy bay: Tôi ăn chơi nổi tiếng ở Séc
Tự nhận là luôn xông vào việc khó nhất, ‘đại gia’ mua 10 máy bay cũng không giấu giếm ông ăn chơi nổi tiếng ở Séc.
Không chỉ là một doanh nhân thành đạt,
ông Trần Văn Thắng còn được cộng đồng người Việt ở châu Âu gọi với một
biệt danh rất đặc biệt Thắng “ngổ”. Có lẽ chất “ngổ” trong con người ông
rõ nhất là “dám làm những điều người khác không dám làm”.
Ông Trần Văn Thắng – ông “chủ chợ” với
mong ước đưa máy bay về “ươm mầm” đam mê và lòng dũng cảm cho nhiều
người dân VN, hiện đảm đương nhiều chức vụ và cương vị khác nhau: Giám
đốc khu vực châu Âu – Công ty Cổ phần Công nghệ Hành tinh xanh, tổng
giám đốc Omega Star Praha s.r.o., Giám đốc đối ngoại, Trưởng VP đại diện
tại CH Séc – Công ty Cổ phần truyền thông Bóng đá VN,…Đó mới chỉ là 3
trong số rất nhiều các chức danh mà ông Thắng mới tiết lộ.
Dưới đây là bài phỏng vấn ông trên trang VTC.vn.
Thắng Ngổ: Người có tiền, hạnh phúc là biết tiêu tiền.
| Mua máy bay, xe tăng hay làm bình vôi cho người khác … là việc
của ông. Nhưng ông tuyên bố ăn chơi với hai bàn tay trắng mà kiếm ra
hàng triệu USD trên đất Séc là một điều đáng suy nghĩ và nguy hiểm.
Thắng “ngổ” là chủ một chợ nhỏ biên giới vùng Tây Séc. Trong hàng
ngũ chủ chợ, ông chưa phải là “to”. Ông khẳng định, không thừa hưởng
được gì của bố ông, một vị thứ trưởng đến khi về hưu chỉ có “trên răng
dưới dép”. Cái “ngu và nguy hiểm” của ông khi “nổ” và khoe kiếm được
hàng triệu USD trên đất Séc để góp vốn. Tiền ông kiếm được từ đâu? Chắc chắn trong kế toán và khai thuế hàng năm của cá nhân ông cũng như của công ty, ông không có nổi thu nhập 15.000 USD/ năm. Sau khi ăn chơi “trác táng và nổi tiếng” trong cả năm, liệu ông còn lại bao nhiêu? Chắc không quá 1.000 USD. Với 15 năm làm chợ và kinh doanh, con số ông tiết kiệm chưa quá 20.000 USD. Bằng tuyên bố này, ông gián tiếp thừa nhận đã lậu thuế? Hay ông buôn lậu mặt hàng quốc cấm nào khác mà không dám khai? Nếu ông có hàng triệu USD, thì những đại gia chợ khác ở Cheb, Praha, Brno như thế nào? Họ sẽ có gấp nhiều lần ông và thuế họ trả cho nhà nước Séc như thế nào? Các cơ quan của Séc theo dõi và đọc khá kỹ bài báo tiếng Việt. Đừng nổ quá mà ảnh hưởng đến cộng đồng bên này. Tuyệt đại đa số bà con làm ăn cần cù để kiếm sống chứ không “chộp giật” như ông. Thanh Thảo |
- Là một ông chủ sở hữu một chợ rất
lớn, trị giá khoảng 20 triệu USD ở nước ngoài, điều gì khiến ông quyết
định đầu tư vào việc mua 10 chiếc máy bay?
- Tôi thấy người Việt Nam mình đi lại quá khổ, bạn bè tôi ở nước ngoài đều đi bằng máy bay riêng, rất tiện.
Máy bay không chỉ giải quyết được các nhu
cầu thiết thực mà nó phải đẳng ấp, đẳng cấp vì sao? Tôi không nói đẳng
cấp là nhiều tiền, nhưng sẽ đẳng cấp khi đi cấp cứu, họp hành, công
tác,… mà đi bằng máy bay.
Việc khai thác các tiện ích đặc biệt mà
không phương tiện nào có được như rất nhanh chóng, không lo bị tắc
đường,…chính là cái để thể hiện “đẳng cấp” phương tiện đi.
Ở nước ngoài, nhiều người bạn tôi đã sử
dụng máy bay cá nhân là phương tiện đi lại bình thường. Có người, trong
sân nhà luôn có 3 – 4 chỗ để máy bay, tôi hỏi “vì sao nhà anh có 1 chiếc
máy bay mà sao nhiều chỗ đỗ thế?”. Anh bạn tôi bảo là để thế cho bạn bè
đến chơi còn có chỗ để máy bay.
Chính vì thế, khi anh Sơn (ông Cao Văn Sơn – Chủ tịch HĐQT Công ty Hành tinh xanh – PV) nêu ý tưởng là tôi đồng ý ngay.
- Số tiền đầu tư cho dự án này có nhiều không, thưa ông?
- Bước ban đầu là 10 triệu USD để lấy
vốn, tôi là thành viên sáng lập nhưng cũng chỉ có 5 – 10% trong số đó,
khoảng tầm 1 triệu USD. Song đã là thành viên sáng lập thì phải đủ năng
lực để theo cuộc chơi này, chứ không phải lấy tiền đi vay ngân hàng để
đầu tư vào đây, kiếm lãi.
- Bắt đầu và đi đầu, lúc nào cũng khó, ông nghĩ sao?
- Thì trước nay tôi toàn làm cái khó, chứ
có làm cái dễ bao giờ đâu. Chưa ai biết làm gỗ, thì tôi đã mang gỗ từ
Kon Tum ra, rồi chưa ai biết làm tàu thủy thì tôi đã làm tàu thủy. Nhiều
cái khác nữa.
- Đầu tư vào một lĩnh vực rất mới ở Việt Nam, ông có sợ lỗ vốn?
- Đã kinh doanh không được nghĩ sẽ lỗ,
đầu tư vào máy bay tôi nghĩ không thể lỗ vì dù thế nào 10 chiếc máy bay
vẫn là của mình, vật chất không thể mất đi được.
Người có tiền sẽ kinh doanh theo nguyên tắc “thỏ ba hang”, phân tán đồng tiền theo định hướng để làm.
Thứ nhất, là định hướng làm sao để có thu
nhập ổn định cho gia đình, để khỏi “mất vợ” và nuôi được con. Gia đình
có tốt, thì công ty mới tốt và công ty tốt thì xã hội mới tốt.
Thứ hai, phải xác định công ty hoạt động cái gì? Nếu làm bất động sản
thì phải có đất. Anh đi buôn bất động sản mà không có đất, toàn làm các
dự án thì cuối cùng cái quan trọng nhất là đất vẫn không phải của anh.
Thứ ba là đất nước. Mình sinh ra lớn lên ở
đâu thì phải yêu quý nơi đó. Quốc huy và Quốc kỳ phải tôn trọng vì đó
là nơi chôn nhau cắt rốn của mỗi người và đó là niềm tự hào dân tộc. Vì
vậy, phải luôn nghĩ làm gì cho quê hương, đất nước và đầu tư để quê
hương, đất nước mình phát triển.
Tôi cho rằng thành phẩm kinh tế làm ra
được để đưa vào ý nghĩa, không nên nghĩ được gì, khai thác như thế mất
gì. Được cái đã có. Còn cũng như con chim đầu mùa, hạt vương hạt vãi mà
ta không làm được nữa, ta xảy đi mất, thì coi như ta chỉ được hưởng thế
thôi.
Nếu người có tiền, hạnh phúc là được tiêu tiền. Đừng nghĩ tiếc tiền. Đấy là người không có tiền.
Muốn được bay, chỉ có cách đi học nước ngoài
- Lần đầu tiên ông được ngồi trên máy bay là khi nào?
- Là khi tôi được cử sang Tiệp học cán bộ nguồn.
- Tại sao ông lại chọn đi Tiệp?
- Hồi đấy, cán bộ nguồn đi học chủ yếu
đào tạo ở Nga, còn nếu muốn làm giàu thì sang Đức, muốn ăn chơi xa hoa
thì đi Tiệp. Tôi chọn Tiệp.
- Vậy ông thích đi nước ngoài vì muốn ăn chơi?
- Vì nhiều lý do. Đầu tiên, tôi thấy các ông ở nước ngoài, ông nào cũng béo đẹp, ăn mặc đẹp, nói chuyện sang trọng.
Hồi tôi đi, ông bố vợ tương lai còn động
viên, “thôi Thắng ạ, con cố gắng đi nước ngoài học chính trị về làm cán
bộ. Ngày mai con đi máy bay, hôm nay chú đưa con ra xem máy bay như thế
nào, ngày mai con ngồi nó xì khói bay lên, thú vị lắm. Còn từ ngày kia,
thì ngày nào cũng sẽ là ngày Tết”.
- Thời đó, muốn được đi máy bay có khó lắm không?
- Khó chứ. Máy bay là phương tiện Việt Nam chưa có nhiều, được bay lên bầu trời là thích lắm.
- Vì sao ông có biệt danh Thắng “ngổ”?
- Cái này cũng khó nói. Có thể vì tôi
thích làm những cái người khác không làm được. Tính ăn chơi cũng có sẵn
trong máu, tôi ăn chơi nổi tiếng ở CH Séc.
Tự thích ăn chơi, vì thế cũng phải tự kiếm được tiền để ăn chơi. Bố
tôi tuy làm thứ trưởng, nhưng thời đó cụ cũng không có gì, đôi dép cao
su, rồi bộ quần áo bà ba là cùng, nhà thì nhà nước cấp.
Nguồn: VTC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét