Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Phương Nga & Khương Du


Nguyễn Phương Nga và Khương Du. Ảnh ghép, nguồn RFI
Có bữa, tôi ghe ông Lái Gió (rề rà) kể chuyện bên nhà:
“Đêm đó từ Hải Phòng về Hà Nội, xe về Lương Yên đến Bác Cổ dừng lại cho một số người xuống trước bến. Hắn xuống xe dáo dác tìm xe ôm, đáng nhẽ vào hẳn bến thì có nhiều xe, đằng này lại muốn xuống đây cho thoáng, vì hắn sợ cái không khí nồng nặc mùi dầu xe, mùi nước tiểu ở bến xe. Bước lững thững dọc vỉa hè men viện bảo tàng lịch sử, bỗng tiếng xe máy áp tới và một giọng nữ trung niên hỏi:
- Đi không anh ơi?
Hắn quay đầu lại nhìn, trên chiếc xe máy wawe Trung Quốc cũ là một phụ nữ xồ xề hơn 50, khuôn mặt bự phấn cười nhăn nhở.
- Đi
Hắn leo lên đằng sau xe, người phụ nữ rồ ga vẻ hứng chí như vớ được con mồi, chị ta cười nhăn nhở hỏi:
- Tàu nhanh nhé, nhà nghỉ ngay đây, trong đê thôi.
Hắn không hẳn từ chối, nói:
- Cứ đi đoạn nữa đê.
Thấy vẻ không dứt khoát của hắn, chị phụ nữ nài nỉ:
- Vào đi, tớ chiều hết mình, muốn gì cũng được. Gái già có chiêu của gái già, bọn trẻ kia nó kiêu lắm không làm hết mình đâu.
Người phụ nữ ra sức nài nỉ, chị ta bỏ một bên tay lái vòng đằng sau sờ quần hắn, hơi thở từ nụ cười nhăn nhở phả vào mặt hắn thối hoắc. Hắn gạt tay chị ta ra nói:
- Đi nhìn đường, đâm bây giờ.
Chị ta cười cố gắng duyên dáng nói:
- Đi mở hàng cho tớ đi, hôm nay chưa có khách, tớ cũng đang máu lắm, lấy rẻ thôi nhé, 100 nghìn cả nhà nghỉ bao 1 tiếng, đi không?
Lái Gió trong một lần tác nghiệp
Xe đến quán phở, không còn cách nhà bao nhiêu. Hắn bảo xuống đây, chị phụ nữ dừng xe, nét mặt thẫn thờ như tiếc công sức từ nãy mồi chài không được. Chị thở dài nhìn hắn vớt vát nài nỉ:
- Đi cho chị có chút tiền đong gạo cho cháu, xăng xe của chị cũng chả còn đây em này.
Hắn lặng lẽ lục ví, tìm tờ 100 đưa cho chị. Cầm tờ tiền, cảm tưởng cả lớp phấn trắng bệch rẻ tiền trên mặt chị cũng dãn ra theo nếp nhăn.
- Chị xin, chị hay đứng muộn ở chỗ ban nãy em lên xe, lúc nào muốn giải quyết tìm chị nhé, coi như chị nợ em lần này.
Hắn hỏi:
- Có thật trừ nợ không hay điêu?
Chị quả quyết:
- Chị bán thân chứ không bán cái điêu”.
Có lần, tôi cũng đọc được một truyện ngắn (“Truyện Không Tên”) của bác Bùi Ngọc Tấn – với nội dung gần tương tự – về một phụ nữ tên Sợi, sống trong ngõ Ánh Hồng, cạnh một nhà xí công cộng, luôn luôn ngập ngụa phân người – ở Hà Nội.
Chị Sợi có một mẹt hàng ở đầu ngõ, bầy bán các thứ linh tinh: ấm nước chè, gói thuốc lào, bao thuốc lá, lọ ô mai, gói bánh bích qui. Chị không có vốn nên hàng hoá lèo tèo, thảm hại.
Chị Sợi bán hàng không đủ thu nhập để nuôi mình, và nuôi người mẹ bệnh đang nằm chờ chết nên – đôi lúc – buộc phải bán cả thân. Mẹt hàng, cũng như thân xác “xuống cấp” của người đàn bà đã quá thời xuân sắc này, chỉ hấp dẫn được một loại khách hàng duy nhất: đám ăn mày!
Trong số những người chồng hờ ấy, chị đặc biệt yêu quý một anh ăn mày trẻ, còn ít tuổi hơn chị. Anh ta đến với chị không như người đến với gái làng chơi.
Anh đã kể cho chị nghe chuyện chân anh. Còn chị kể cho anh chuyện mẹ chị. Khi bị ngã gẫy xương hông, nằm liệt, ba năm đầu cụ hát. Ba năm sau cụ chửi. Và một năm nay cụ yên lặng. Mỗi khi có khách lên gác lửng cùng chị, cụ nhắm mắt giả cách ngủ.
Anh thương chị. Chị thương anh. Chính anh đã mượn cưa, bào ở đâu về cưa, bào, đo, cắt mộng mấy tấm gỗ cốp pha, ráp thành cái áo quan cho cụ. Và cũng chính anh, dù què một chân cũng đã bắc ghế trèo lên, xây thêm hai hàng gạch quanh tường bao cho nó cao thêm, chắn bớt cái hơi nhà xí tạt vào.
Người thứ hai chị Sợi yêu quý là một phụ nữ. Một bà già. Bà cụ Mít. Đó là một bà già thấp bé, lại còng, mặt chằng chịt vết nhăn, chẳng biết bao nhiêu tuổi nữa. Chính bà Mít cũng không biết mình bao nhiêu tuổi…
Bà ở vùng Hà Nam, Phong Cốc. Anh con trai duy nhất của bà a dua với bọn xấu trong làng đi ăn trộm lợn. Án xử hai năm. Trong tù bị bọn đầu gấu đánh chết. Người con dâu bỏ đi lấy chồng, để lại cho bà hai đứa cháu gái, đứa chín tuổi, đứa bảy tuổi.
- Bây giờ một đứa lên tám, một đứa lên mười rồi cô ạ. Vài năm nữa, chúng nó lớn khôn là tôi không lo gì nữa. Tôi có chết cũng không ân hận.
Một lần bà Mít đến, nắm lấy bàn tay chị:
- Em ơi. Chị nhờ em một cái này được không.
Bà ngập ngừng. Chị Sợi không hiểu chuyện gì. Nhưng rõ ràng là một việc hệ trọng, rất hệ trọng đối với bà.
- Giúp chị với em nhé. Chị tin ở em.
Thì ra bà muốn gửi chị tiền. Tiền là vàng, là cuộc sống của hai đứa cháu côi cút của bà ở quê. Chúng còn bé lắm. Chúng mồ côi, chúng mong bà. Chúng cần tiền của bà. Bà phải nuôi chúng. Chúng chưa thể tự kiếm sống được, chưa thể tự lo liệu được. Để nhiều tiền trong người, bà sợ. Suốt ngày đi bộ rạc cẳng mà đêm cứ ngủ chập chờn. Nên nghe chừng thấy nằng nặng hầu bao, bà phải mang tiền về quê.
……
Mùa rét bao giờ cũng là thời gian gay go của chị. Hàng họ ế ẩm. Khách đến nhà cũng ít. Bù lại với đám ăn mày, mùa rét là mùa cưới xin, mùa bốc mả. Trong khi hiếu, hỷ, người ta rộng rãi với ăn mày. Bà cụ Mít vẫn thỉnh thoảng tới chỗ chị để cho chị hòn xôi, miếng thịt. Bà kêu rét và gửi chị thêm một ít tiền. Chị bảo bà đã gửi bốn lần tiền rồi sao không mang về cho các cháu kẻo chúng nó mong, đã lâu rồi bà chưa về nhưng bà Mít nói:
- Tôi cố thêm ít ngày nữa. Rồi về ở với chúng nó một thời gian. Ngoài giêng tôi mới ra. Bà cháu xa nhau lâu quá rồi. Lại còn phải cố mua cho mỗi đứa một bộ quần áo mới mặc Tết.
Nhưng cả tháng sau bà Mít vẫn không quay lại. Chị Sợi biết rằng có chuyện chẳng lành nhưng vẫn hy vọng được thấy dáng người nhỏ còng còng của bà trong tấm ni-lông vá víu chống gậy, khoác bị bước tới. Chị chưa chờ ai đến như vậy. Lo lắng. Hy vọng. Tuyệt vọng. Chắc chắn bà Mít đã chết ở đâu rồi!
Chị Sợi kiểm lại số tiền bà Mít gửi một lần nữa. Rồi gấp những tờ giấy xi-măng, những túi ni-lông. Cho tất cả vào một cái túi xách. Bây giờ chị không chờ bà Mít nữa. Chị chờ anh què đến. Chị bảo anh:
- Bà Mít chết thật rồi. Anh phải giúp em. Ở đây trông nom, cơm nước, rửa ráy cho mẹ em vài ngày. Em phải đi đây.
- Em biết quê bà ở đâu mà tìm?
- Cứ về Hà Nam, Phong Cốc hỏi. Thế nào cũng ra. Hỏi dân. Hỏi tòa án.
Phải đem chỗ tiền này về cho hai đứa trẻ mồ côi. Phải thực hiện nguyện ước của bà cụ, kể cả việc mua hai bộ quần áo mới cho chúng nó…”
Đọc xong “Truyện Không Tên,” tôi đã viết thư cảm ơn tác giả vì ông đã sáng tạo ra những nhân vật hết sức nhân ái, làm cảm động lòng người, và khiến cho độc giả thấy đời thêm đáng sống. Khi hồi âm, Bùi Ngọc Tấn cho biết ông không sáng tác mà chỉ ghi lại –nguyên văn – lời kể chuyện của chị Sợi về cuộc đời (không may) của chính mình thôi.
Bà Mít đã chết nhưng anh Què vẫn sống lẩn quẩn bằng cách ăn xin, cạnh ngõ Ánh Hồng. Chị Sợi vẫn vừa bán nước chè, vừa bán thân để nuôi mình và nuôi mẹ. Hai người vẫn đi lại, nương tựa vào nhau mà sống.
Tôi chưa bao giờ có cơ hội được đặt chân đến Hà Nội nhưng vẫn thấy vô cùng cảm khái khi biết rằng nơi một con hẻm hôi thối – ở trong lòng quê hương xa lắc của mình – vẫn có những người dân còn giữ được nguyên vẹn tâm hồn đôn hậu như chị Sợi, hay như người phụ nữ xồ xề (“mặt bự phấn son”) đã chèo kéo ông Lái Gió, hôm nào, cạnh một bến xe nồng nặc mùi nước tiểu.
Dù cách xa nhà đến hơn nửa vòng quả đất, tôi vẫn có thể cảm được cái “hồn thơm tho” của cả dân tộc mình qua tấm lòng trong veo của họ. Dù họ phải bán thân, rồi bán cả mồ hôi (“mà đói rách vẫn quần cho sớm tối”) nhưng nhất định không bán sự điêu ngoa, hay gian trá.
Tuy nhiên, bách nhân bách tính. Câu truyện mà mà blogger Trịnh Hội mới mới kể bữa rồi, về một phụ nữ Hà Nội khác – bà Nguyễn Phương Nga, nguyên phát ngôn viên của BNGVN – lại khiến cho tôi bỗng hoá băn khoăn về tư cách của người dân Việt:
“Tôi đã từng có lần gặp bà Phương Nga ở ngoài đời, nói thẳng ra là gặp ở trường Đại Học Oxford lúc bà tháp tùng ông Đại Sứ Anh ở Việt Nam thời đó, Mark Kent, đến trò chuyện cùng đám sinh viên, cựu sinh viên Việt Nam ở trường như tôi. Bà là người vẫn còn khá trẻ, có những cử chỉ nhẹ nhàng, từ tốn và dĩ nhiên tôi đoán là một người có học thức cao, nói tiếng Anh lưu loát.”
“Nhưng kể từ khi tôi nghe chính lời bà tuyên bố những câu quá trơ trẽn thì tất cả những tình cảm thiện chí của tôi dành cho bà lúc ban đầu bỗng nhiên biến mất. Vì tôi nghĩ, đồng ý là ai cũng phải tìm việc làm, phải tự lo cho mình, cho gia đình, cho con cái. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình phải làm những việc, phải nói những lời trái với lương tâm của mình. Và trực tiếp làm tổn hại đến danh dự, cuộc sống của những người chung quanh mình. Nếu chỉ vì tiền, tôi tin rằng một người có khả năng và bằng cấp như bà hoàn toàn có thể tìm được một việc làm tốt hơn cho một công ty ngoại quốc ở Việt Nam.”
Cùng với Trịnh Hội, Tạ Phong Tần – vào ngày 10 tháng 8 năm 2011 – cũng có những lời phàn nàn tương tự về ngôn ngữ của bà Nguyễn Phương Nga, sau khi nghe nhân vật này phát biểu về phiên toà xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ:
Bà là một kẻ dối trá, dối trá một cách trơ trẽn, mặt dạn mày dày không biết ngượng. Tôi thật xấu hổ thay cho bà, nếu bà còn biết xấu hổ và còn có lương tâm con người, thì bà đã không quanh năm suốt tháng lặp đi lặp lại cái câu ‘Nhà nước Việt Nam là một nhà nước pháp quyền. Cũng như ở mọi quốc gia khác, ở Việt Nam, mọi hành vi vi phạm pháp luật bị xử lý theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam và hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Quốc tế về các quyền dân sự, chính trị’ trong khi sự thật xã hội VN hiện nay hoàn toàn ngược lại.”
Ông Nguyễn Hưng Quốc cũng có lần phàn nàn (y) như thế: “Ở Việt Nam, người ta hay nói đến chữ ‘nhà nước pháp quyền’. Người sử dùng chữ này nhiều nhất không chừng là bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao. Hình như bất cứ khi nào bị phóng viên ngoại quốc hạch hỏi về tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam là bà lại xào lại món ăn cũ: ‘Việt Nam là một nhà nước pháp quyền!’ Tôi đã có dịp chuyện trò với một số phóng viên ngoại quốc từng làm việc ở Việt Nam. Hỏi cảm tưởng của họ khi nghe những câu trả lời như thế, ai cũng cười. Và người Việt Nam chúng ta cũng cười ...”
Nói thiệt: sao tui cười không (muốn) nổi. Bà Phương Nga đã làm tôi buồn quá mạng, buồn thảm thiết, và buồn muốn chết luôn vì có một người đồng hương điêu ngoa, dối trá, và quá quắt (hết thuốc chữa) như vậy.
Ảnh: Reuters.
Tôi suýt tự tử (vì buồn) thì nghe tin tu sĩ Norbu Dathul tự thiêu ở Tứ Xuyên, vào hôm 15 tháng 10 năm 2011. Sau đó, cũng ở địa phương này, vào ngày 03/11/2011 “lại có thêm một ni cô người Tây Tạng tự thiêu, nâng số tăng ni Tây Tạng chọn biện pháp hy sinh này lên thành 11 người, kể từ tháng ba đến nay. Làn sóng tự thiêu đó đã thu hút mối quan tâm của công luận đến chính sách đàn áp khắc nghiệt của Bắc Kinh nhắm vào người Tây Tạng, không chỉ đối với những người sống ở chính Tây Tạng, mà cả đối với người Tây Tạng đã tự nguyện sống tại Trung Quốc” – theo như tường thuật của phóng viên Trọng Nghĩa, RFI:
Trước sự kiện này, bà Khương Du – phát ngôn nhân của Bộ Ngoại Giao Trung Cộng – đã tuyên bố rằng “các hoạt động như tự thiêu, diễn ra liên tục trong nhiều tháng qua, chính là bạo lực” và “các hành động phân liệt gây thiệt hại sinh mạng như thế chính là khủng bố được che đậy.”
Thiệt là thầy chạy!
So với sự điêu ngoa (và quá quắt) của Khương Du thì Phương Nga – rõ ràng – phải chào thua, và chắc chắn phải gọi bà chị Trung Hoa này … bằng Cụ. Đó cũng là một trong những lý do khiến cho anh Ba Dũng phải điều cô em của tôi đi làm công tác khác, cho đỡ vất vả hơn. Ta, xét ra, còn phải học Tầu nhiều lắm!
© Tưởng Năng Tiến

“Tầu em vừa đuổi tầu nó chạy như chó”

“Tầu em vừa đuổi tầu nó chạy như chó”

Tàu cứu hộ của Cảnh Sát Biển Việt Nam trong một lần tuần tra (Hình: Báo Thể Thao Văn Hóa)
Buổi chiều qua, mình sướng nổi da gà khi xem đoạn video hiếm hoi trên YouTube về trận rượt đuổi tàu hải giám Trung Quốc của tàu ta. Tàu xua đuổi chắc là của Hải quân Việt Nam, nhưng không rõ vụ việc diễn ra vào thời gian nào và ở vùng biển nào.
Buổi tối, mình bỗng nhận được điện thoại của thằng em họ là lính Hải quân. “Em đang gần Trường Sa, ở vùng có sóng nên gọi điện hỏi thăm bác tý!” – giọng nó nghe rõ mồn một như phòng bên cạnh nói chuyện với sang. Viettel xứng danh là nhà mạng hàng đầu cả về mục đích dân sự lẫn quốc phòng, an ninh. Sóng của anh này đã trùm cả một vùng trùng khơi rộng lớn.
Mình đem chuyện “tàu ta hùng dũng đuổi tàu nó” trên mạng kể với thằng em, nó bảo luôn: “Tàu em đấy, vừa đuổi tàu nó chạy như chó mấy hôm trước!”. Mình lạnh cả người vì xúc động, tự hào vì có thằng em trực tiếp tham sự kiện đang xôn xao dư luận này.
“Tụi em đuổi nó từ sáng đến chiều ở khu vực Trường Sa, phải thúc vào sườn rồi ép nó ra khỏi vùng biển của mình” – thằng cu em tự hào. Nó kể, đồng đội nó luôn xác định: Kể cả hy sinh cũng chơi đến cùng. Trên tàu, ai cũng sẵn sàng cho những gì xấu nhất có thể xảy ra. Trong vụ này, tàu của Hải quân ta lớn hơn tàu Hải giám của “bạn”, còn nhiều lần khác, tàu “bạn” lớn hơn, anh em vẫn kiên quyết đuổi đến cùng.
Mình băn khoăn: Phía “bạn” có phản ứng gì không vì chỉ thấy vài chú thấp thoáng trên boong tàu. Thằng em nói chắc nịch: “Nó như thằng ăn trộm vào vườn nhà người khác bị đuổi chạy cong đít, làm gì dám phản ứng”. Ừ, có lẽ tính cách bặm trợn, ngang ngược của nó cũng đã giảm đi chút đỉnh chăng!? Nếu thế thì mừng quá rồi còn gì, vì bấy lâu nay, tay “hàng xóm to xác xấu bụng” vẫn ngang nhiên vào nhà mình vừa ăn cướp vừa la làng, nay nó biết chạy là tốt rồi!
Quả thật, dư luận cũng khá bức xúc vì cảm thấy lực lượng chức năng trên biển của mình còn “yếu” quá, không dám phản ứng quyết liệt.
Mình được tiếp xúc với nhiều anh em Hải đội biên phòng, họ nói, tàu Biên phòng cũng xua đuổi nhiều lắm, có nhiều trận rất căng thẳng như sắp nổ súng đến nơi. Theo báo cáo của các đơn vị BĐBP tuyến biển, năm nào cũng xua đuổi hàng trăm vụ “tàu nước ngoài” xâm phạm vùng biển, trong đó còn thể hiện chi tiết quốc tịch tàu, tọa độ vi phạm… Với lực lượng Hải quân, chắc chắn số lượt xua đuổi nhiều hơn gấp bội.
Không biết trong chuyến thăm vừa rồi của phái đoàn cao cấp Đảng ta sang “bạn” có thỏa thuận nào khó nói hay không, nhưng dư luận vẫn đồ rằng, sau đó sẽ là sự nhún nhường hơn từ phía ta cả trên các diễn đàn quốc tế, khu vực lẫn trên thực địa. Vụ xua đuổi quyết liệt mới đây của tàu Hải quân ta chắc sẽ khiến dư luận dịu phần lo lắng.
Theo blog Rồng Đất

LHQ: VN Thua Thái, Phi, Mã...

(11/11/2011)


Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc UNDP kêu gọi Việt Nam đầu tư nhiều hơn nữa cho phát triển con người và cảnh báo về tình trạng bất bình đẳng.
Bản tin VOA ghi rằng, tại cuộc họp báo ở Hà Nội hôm thứ tư nhân dịp công bố Báo cáo Phát triển con người của Việt Nam năm 2011, Giám đốc UNDP tại Việt Nam, bà Setsuko Yamazaki nói rằng báo cáo phát triển con người toàn cầu năm nay cho thấy giá trị Chỉ số Phát triển Con người (HDI) của Việt Nam năm 2011 không thay đổi so với năm ngoái và Việt Nam đứng trong nhóm các nước có mức phát triển con người trung bình và xếp thứ 128 trong 187 nước được khảo sát.
Theo báo cáo của UNDP, trong 20 năm qua HDI của Việt Nam đã tăng 37%, nhưng tiến bộ này chủ yếu là do sự tăng trưởng của thu nhập bình quân đầu người trong khi những tiến bộ về phát triển xã hội, bao gồm y tế và giáo dục, đã diễn ra chậm hơn và đóng góp ít hơn.
Báo cáo cũng cho thấy HDI năm 2011 của Việt Nam ở dưới mức trung bình so với các nước khác có mức phát triển con người trung bình, đồng thời cũng ở dưới mức trung bình của các nước Đông Á Thái Bình Dương.
VOA cũng ghi rằng, so với các nước khác trong khu vực, HDI của Việt Nam thấp hơn Trung Quốc, Malaysia, Indonesia, Thái Lan, Philippines; chỉ cao hơn Campuchia và Lào.

Bệnh chữ ở Các Bệnh Viện VN: Chữ Nghĩa Tối Tăm, Bí Hiểm ( DỐT CHỮ )

(11/13/2011)


Chữ nghĩa bí hiểm ở các phòng bệnh viện. (Photo VB)

SAIGON (VB) -- Tại Sài Gòn, người già đến chữa trị ở các bệnh viện nhà nước thì cũng giống như các lọai bệnh nhân khác, tùy theo bệnh trạng mà được bố trí vào các khoa, phòng khác nhau, như khoa Lây Nhiễm, khoa Gan, khoa Thận, khoa Phổi, khoa Tim mạch, khoa Thần kinh, khoa Tiêu hóa.v.v…, chỉ trừ khoa Sản và khoa Nhi. Riêng BV Thống Nhất (ở quận Tân Bình) có lập riêng một khoa gọi là Lão khoa để chữa trị cho các bác, các cụ lớn tuổi. Bộ môn Lão khoa thuộc trường ĐHY Dược TP. Sài Gòn khi chính thức được thành lập vào tháng 1/1986, cũng đặt tại BV Thống Nhất. Từ “lão khoa” cũng được  sách “Từ điển Y học Việt Nam” (Mục L) giới thiệu tổng quát qua cụm từ “lão khoa y học” như sau:
“LÃO KHOA Y HỌC (tk. bệnh học tuổi già, lão bệnh học): Phần y học của lão học về phương diện sinh lí, nghiên cứu những biến đổi khi con người trở về già, rõ nhất là sự giảm sút mọi chức năng. Ở phần ranh giới, đôi khi khó phân biệt đâu là biểu hiện sinh lí của lão hoá và đâu là bắt đầu bệnh lí. Về đặc điểm bệnh lí tuổi già: người già hay mắc nhiều bệnh một lúc, các triệu chứng bệnh lí thường không được điển hình và rõ nét như lúc còn trẻ; bệnh dễ chuyển nặng do sức đề kháng kém...”
Vậy mà, khi dồn hết bệnh nhân lớn tuổi vô một khoa riêng để chữa trị, BV nhân dân Gia Định  lai treo bảng là “Khoa Lão học”. Hiển nhiên là không thích đáng một khi dùng từ “lão học” vốn thuộc lãnh vực nghiên cứu về tuổi già, người già nói chung mà đặt tên cho một trại bệnh chật hẹp, bát nháo, chỉ độ 5 - 6 phòng, các bệnh nhân già yếu phải nằm 2 người một giường và nằm cả ở hành lang.
Từ ngữ còn bị sử dụng hàm hồ hơn ở tấm bảng treo trước một khoa khác thuộc Phòng Hành chánh (?) cũng của BV nhân dân Gia Định.  Đó là “ Khoa sản bệnh”, có luôn tên tiếng Anh kèm theo là “Department of Produce Disease ". Trong sách Anh ngữ phổ thông của nhà trường thì đã có những thí dụ dễ hiểu về động từ “produce”, như câu “ Hens produce eggs” có nghĩa là “Gà mái (đẻ) sản xuất ra trứng”, hay câu “Cows produce milk” có nghĩa là “Bò cái sản xuất (cho) sữa”.  Vậy theo tên gọi “…Produce Disease” nêu trên thì có lẽ… con người sanh (produce = sản xuất) ra bệnh?
Còn nếu “Khoa sản bệnh” chuyên chữa trị các bệnh thuộc về sinh sản của các bà mẹ (sản phụ) thì theo tiếng Anh, nên gọi là " Department of Obtetrical Disease" (bệnh thuộc về sản khoa) mới đúng.

Người bất đồng chính kiến Việt Nam phải trốn ra nước ngoài trước sự trấn áp của nhà nước


Đăng ngày: Thứ Sáu, 28/10/2011 @12:18 Chiều

Tin Guardian
Người bất đồng chính kiến Việt Nam phải trốn ra nước ngoài trước sự trấn áp của nhà nước
Hai nhà bất đồng chính kiến Việt Nam đã trốn ra khỏi nước vì sự hăm dọa sẽ bị bỏ tù hoặc tệ hơn thế nữa sau khi họ hợp tác với báo Guardian về một bài báo nhấn mạnh đến việc trấn áp người bất đồng chính kiến đang gia tăng ở Việt Nam.
Thêm vào đó, nhà báo hành nghề tự do người viết bài tường thuật này, ông Dustin Roasa đã bị bắt khi ông cố trở lại Việt Nam gần đây và bị giam qua đêm ở phi trường Tân Sơn Nhất, thành phố Hồ Chí Minh trước khi ông bị đưa lên phi cơ buộc rời Việt Nam ngày sau đó. “Ông không được vào Việt Nam vì lý do an ninh,” người ta nói với ông Roasa.
Bài báo trên được đăng hôm tháng Một cho thấy hằng chục người hoạt động đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam bị theo dõi, bị sách nhiễu, bị bắt bớ, đánh đập và bỏ tù như thế nào khi họ thách đố quyền lực của đảng Cộng sản. Hai nhà bất đồng chính kiến trong trường hợp này, chị Nguyễn Thu Trâm và anh Nguyễn Ngọc Quang, bị bị cưỡng bách phải trốn khỏi Việt Nam vì sự hăm dọa sẽ bị bỏ tù và hiện đang sống bấp bênh như người tị nạn, tất cả cũng chỉ vì dám tiếp xúc và trao đổi với một phóng viên ngoại quốc.
Ông Roasa đã thu xếp một loạt các buổi họp mặt trong chuyến thăm Việt Nam hai ngày của ông hôm tháng Một. Buổi hẹn của ông và Nguyễn Thu Trâm ở một quán cà-phê xảy ra êm thắm.
Nhưng khi chị Nguyễn Thu Trâm về nhà mẹ chồng, thì chị thấy công an đang ngồi chờ chị ở đó. Công an lui lại nhiều lần trong ngày đó để hỏi chị về chuyện gặp gỡ với ông Roasa. Ngày hôm sau, chị dọn đến một nhà thờ để bảo vệ gia đình chị, nhưng nhà cầm quyền lại tìm ra chị ở đó. Một nhóm công an xuất hiện ở nhà thờ, dùng dùi cui đánh vào đầu người phụ nữ cai quản nhà thờ cho đến lúc người này toé máu ngã gục xuống, và hăm dọa bắt chị Nguyễn Thu Trâm.
Công an và dân phòng đang cấm phóng viên ngoại quốc chụp hình bên ngoài toà án khi một phiên toà liên quan đến nhân quyền đang xảy ra bên trong hôm tháng Tám năm nay. Nguồn: Ian Timberlake/AFP/Getty Images
“Tôi biết là tôi không thể ở lại Việt Nam, vì không an toàn cho tôi,” chị nói. “Tôi không có sự chọn lựa nào khác. Tôi phải đi.” Nhà cầm quyền bắt đầu sách nhiễu, làm khó dễ thân nhân của chị, mẹ và người em gái út của chị cũng đã quyết định là rời Việt Nam, mặc dù họ không liên quan gì đến những hoạt động chính trị.
Phóng viên Roasa nói khi ông về lại khách sạn, ông được một nhân viên tiếp tân kéo ra một bên. Người này nói với ông Roasa là công an đã đến đây hỏi về ông. “Chắc là ông đã làm những điều gì đó rất xấu,” cô tiếp tân nói. “Đi ngay đi, trước khi công an trở lại tìm ông.”
Ông Roasa nói với báo Guardian: “Tôi không muốn làm cho ai bị nguy hiểm, cho nên tôi gọi họ qua Skype để cho họ hay chuyện gì đang xảy ra. Không ai ngạc nhiên cả, vì tất cả họ đều quen với việc bị thường xuyên theo dõi như thế này. Hai người họ đồng ý với tôi là rất nguy hiểm để gặp lại.”
Nhưng Nguyễn Ngọc Quang vẫn khăng khăng cứ gặp. Anh ta mang theo với anh hai người bạn: một luật sư bất đồng chính kiến là người thường thách đố nhà nước Việt Nam về sự vi phạm nhân quyền xảy ra ở những toà án do nhà nước kiểm soát, và một người bạn biết nói tiếng Anh làm thông ngôn. Sau cuộc phỏng vấn, Nguyễn Ngọc Quang và người bạn luật sư chuẩn bị dọt bằng xe máy. Ngay lập tức, công an chìm bao vây họ và cũng bằng xe máy. Một cuộc rượt bắt xảy ra sau đó, trước khi người bạn luật sư của Nguyễn Ngọc Quang tìm cách thả anh ta ở một khu chung cư lớn.
Tại đó, anh Quang lột bỏ bộ áo quần ngoài đang mặc ra và che mặt bằng khẩu trang thường được dùng ở phòng mỗ và ở vùng đông nam Á châu người ta thường mang để tránh bụi bặm. Anh Quang lách được khoảng 30 công an có mặt trong khu vực này theo sự phỏng đoán của anh. “Quá táo bạo cho tôi khi rời khu vực đó như thế, nhưng công an đã không ngờ,” anh cho hay sau đó. Sau khi một người bạn có đường dây bên trong chính quyền cho hay là anh chắn chắc sẽ đối diện với tù tội, anh Quang đã rời Việt Nam cùng ngày với sự giúp đỡ qua đường dây của những người bất đồng chính kiến trong nước.
Anh Nguyễn Ngọc Quang đã được Liên Hiệp Quốc cấp quy chế tị nạn và đang chờ đi định cư ở nước thứ ba. Trường hợp chị Nguyễn Thu Trâm vẫn đang chờ cứu xét, nhưng hiện có lý do để hy vọng là trường hợp của chị rồi cũng sẽ được cấp quy chế tị nạn mà thôi.
© DCVOnline

Blogger Nguyễn Xuân Diện nói về vụ bắt người hôm 11-11

Blogger Nguyễn Xuân Diện nói về vụ bắt người hôm 11-11

12-11-2011
Blogger, Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện nói về vụ công an thành phố Hà Nội bị cáo buộc dùng sức mạnh “cưỡng bức, câu lưu” những người biểu tình thuộc nhóm “Chủ nhật yêu nước” vào hôm thứ Sáu, 11/11/2011 và dự đoán về diễn biến tiếp theo sau sự việc.
TS Nguyễn Xuân Diện: Ngày hôm qua, cơ quan an ninh người ta triệu tập hai người là luật sư Lê Quốc Quân và JB [Nguyễn Hữu] Vinh, anh JB Vinh ở Giáo xứ Thái Hà. Chúng tôi đã xuống Hà Đông từ đêm hôm trước bởi vì khi xảy ra sự việc đối với anh Lê Dũng có chuyện gia đình, thì chúng tôi xuống nhà của anh Lê Dũng để trò chuyện với anh ấy, chia sẻ với anh ấy.
Sáng hôm sau chúng tôi đi ăn sáng, uống cà phê cùng với các anh là anh JB Vinh ở quán cà phê Duy Tám, Quang Trung, tức là sát với số 6 Quang Trung – trụ sở Công an Thành phố Hà Nội. Khi mọi người uống cà phê ở đó thì đến hơn 11h, trước đó đã có rất nhiều công an đến để quan sát những người uống cà phê trong quán. Họ đã tiến hành công việc họ nói là họ nghi ngờ những người tham dự của chúng tôi đi những cái xe là tang vật của những vụ va chạm tai nạn giao thông. Thế thì những người bạn của chúng tôi nói là nếu như không có giấy triệu tập hoặc giấy mời thì họ không đi, vì họ không có làm việc gì sai trái với pháp luật cả.
Bên công an, mà ở đây là những người công an không mặc quân phục, đã rất căng thẳng, khi mà họ đã cưỡng chế mấy anh em gồm có Lã Dũng, Lê Dũng, Phạm Chính và Nguyễn Lân Thắng. Cái lệnh cưỡng chế này được đưa ra bằng mồm và nói rằng bắt tất cả những thằng có laptop, tức là có máy điện thoại có cái ipad, laptop lại và tiến hành đánh đập thì có lôi kéo, va chạm, thì có anh Lân Thắng bị choáng ngất. Rồi thì họ đã bắt anh Lã Dũng, khiêng như khiêng lợn lên trên xe, đưa vào đồn công an quận Hà Đông và tại đó thì công an thành phố Hà Nội làm việc với các anh tại đó. Thế là sau đó anh Lân Thắng bị choáng ngất và được một cái xe cơ quan an ninh biển xanh đưa vào bệnh viện đa khoa của thành phố Hà Đông và được điều trị ở đó. Cho đến bây giờ anh Lân Thắng đã tỉnh lại, sáng nay theo như kết quả của y học thì có chụp ảnh, có phù trong não.
Đêm hôm qua vào lúc mười giờ kém, có bốn năm mươi người kéo đến trụ sở công an quận Hà Đông để yêu cầu công an Hà Đông trả lời khi nào thì những người anh em của chúng tôi được trả tự do và họ bị bắt với lý do gì? Những người gác cổng ở đó không trả lời và nói phải chờ đợi. Cuối cùng đến mười giờ thì cả anh Lê Dũng, anh Lã Dũng và anh Phạm Chính đều được thả ra khỏi chỗ đó không có một biên bản nào xác nhận rằng việc thả. Và khi bị đưa vào trong chỗ đó thì họ hỏi những câu hỏi rất là vô thưởng vô phạt. Và cũng hơn mười giờ thì hai người ở giáo xứ Thái Hà là luật sư Lê Quốc Quân và anh JB Vinh cũng được kết thúc cái ngày làm việc thẩm vấn của cơ quan an ninh điều tra, vì họ đã thẩm vấn từ 70h30 sáng cho đến 10h00 đêm thì mọi thứ mới xong.
Và hiện nay cái việc bắt bớ đối với những người vô tội chúng tôi gồm có anh Lân Thắng, anh Lã Dũng, anh Lê Dũng, và anh Phạm Chính là một việc làm rất là tồi tệ của ngành công an Hà Nội. Và ở đây cho thấy rằng các cơ quan công an thực thi pháp luật đã làm việc một cách rất là tuỳ tiện và hung hãn. Nhiều người dân gọi đó là những hành động côn đồ và không có một cái lý lẽ gì hết. Và kết quả là họ phải thả tất cả mọi người ra mà không có biên bản pháp luật gì cả lúc mười giờ đêm hôm qua.
PV: Vâng, thế sau toàn thể cái sự kiện như thế này thì tiến sĩ có thể cho biết một cái đánh giá chung là tại sao lại có động thái này của bên ngành an ninh? Và tiếp theo một câu hỏi nữa là liên quan đến trường hợp của ông Nguyễn Lân Thắng, đã biết được nguyên nhân vì sao mà ông Nguyễn Lân Thắng phải vào bệnh viện như vậy chưa ạ?
TS Nguyễn Xuân Diện: Chúng tôi không thể hiểu được ngành công an Thành phố Hà Nội, cũng như không thể hiểu được Chính quyền Hà Nội tại sao lại xử sự với chúng tôi như thế. Vì rằng chúng tôi là những người có hiểu biết về pháp luật, có học, có một lòng yêu nước. Nhưng mà tất cả những động thái của người công an Thành phố Hà Nội từ cấp phường, cấp xã cho đến cấp huyện, cấp quận kể cả công an thành phố nữa, đã xử sự với chúng tôi trong thời gian vừa rồi rất tồi tệ, đưa lại những hình ảnh vô cùng xấu đối với dư luận xã hội. Cái câu hỏi này thì tôi không có gì mà trả lời được. Tôi không thể hiểu được, nếu BBC muốn có câu trả lời như thế thì xin chuyển đến lãnh đạo Công an Thành phố Hà Nội thì mới có câu trả lời. Còn đối với trường hợp anh Nguyễn Lân Thắng, anh ấy đã bị giật tóc, túm tóc và đánh vào sau gáy và anh ấy đã ngất đi mà mãi sau mới được đưa đi vào bệnh viện.
PV: Tiến sĩ có thể cho biết dự đoán tình hình sắp tới như thế nào ạ? Có tiếp tục xảy ra những vụ câu lưu đối với những người mà tiến sĩ biết, đặc biệt là cái nhóm biểu tình chủ nhật không ạ?
TS Nguyễn Xuân Diện: Về cái dự đoán tình hình sắp tới thì tôi thấy rằng, qua tất cả mấy tháng vừa rồi thì chúng tôi tin tưởng tuyệt đối là những người tham gia biểu tình trước đây và có những hoạt động xã hội gần đây, là những người vô cùng đứng đắn và không làm việc gì sai phạm đến pháp luật. Những người đó hễ làm những điều mà mình cảm thấy là đúng và họ sẽ tiếp tục những công việc tốt đẹp mà đối với đất nước, cũng như trách nhiệm bản thân đối với các vấn đề hiện nay. Còn cái chuyện ngành an ninh có hiểu được điều đó hay không và có hành xử tốt đẹp, đúng pháp luật hay không thì cái đó tôi không trả lời được.
Cũng có khi cán bộ lãnh đạo an ninh thành phố họ hiểu và biết việc nhưng mà anh em an ninh ở dưới cấp quận, huyện, hoặc là cấp phường thì họ không được chỉ đạo đến nơi đến chốn, hoặc người ta được chỉ đạo nhưng người ta không làm theo chẳng hạn. Hoặc bảo họ việc này, mà họ làm sang việc khác chẳng hạn, thì vẫn xảy ra những hậu quả, những việc làm rất là đáng tiếc như là hôm ở 65 Ngô Thì Nhậm, như là hôm đối với tiến sĩ Nguyễn Nhã thuyết trình, như là hôm anh Lê Dũng bị đập máy ảnh và bị đánh ở trên đường Bà Triệu hôm nọ. Hay là cái việc xảy ra hôm qua ở quán cà phê Duy Tám ở quận Hà Đông – Quang Trung, Hà Đông. Thì những người mà người ta có nhận thức đầy đủ về cái việc mà họ làm cũng như là cái công việc của họ thì chắc là không có gì thay đổi, anh ạ.
Nhất là nếu như sắp tới Trung Quốc lại tiếp tục có những hành động gây hấn trên biển Đông, đánh đập bắt giết ngư dân Việt Nam hoặc có những hành động khiêu khích đối với Việt Nam chẳng hạn, thì những người tham gia biểu tình vẫn tiếp tục biểu tình thôi chứ không có gì thay đổi vì quyền biểu tình đã được Hiến pháp nước Việt Nam ghi nhận ở điều 69 và vì rằng là họ đã không làm điều gì vi phạm pháp luật. Vấn đề ở đây là Chính quyền Hà Nội cũng như là các cơ quan an ninh cố tìm ra một cách thức mà đối thoại hoặc là một cách thức nào đó có thể tiếp cận, cảm thông được với những người biểu tình, mà phần lớn là tri thức già và trẻ chúng tôi, thì mọi việc chắc là có được lời giải tốt đẹp. Và nếu như có cái chuyện không hiểu và xử sự như là thời gian vừa rồi, thì cái người mà được lợi nhiều nhất và người ta trông mong cái điều lợi này nhất, chính là phía Trung Quốc. Vì lãnh đạo Trung Quốc chỉ muốn trông thấy sự mâu thuẫn giữa chính quyền và người dân ở Việt Nam thôi.
PV: Vâng, đối với những trường hợp mà tiến sĩ đã nói đó và mấy hôm nay trên mạng cũng đã nói tới, chẳng hạn được cho là bị hành hung, bị cưỡng chế vượt quá mức độ cần thiết như vậy, thì những trường hợp đó, theo tiến sĩ có khiếu nại hay khiếu kiện gì hay không?
TS Nguyễn Xuân Diện: Tất nhiên là sau việc này, sau tất cả những việc lần trước chúng tôi đã khiếu nại, khiếu kiện cả rồi. Ví dụ như là khiếu kiện Đài THHN đứng đầu là ông Trần Gia Thái đã có hành vi, đã chỉ đạo sản xuất những chương trình vu khống, bịa đặt trắng trợn chúng tôi. Hay là, ví dụ như công an quận Hoàn Kiếm đã bắt người trái pháp luật và dùng những biện pháp hình sự đối với chị Phương Bích, chị Minh Hằng v.v. Việc hôm qua cũng là việc làm sai pháp luật của công an quận Hà Đông, một việc làm rất là đáng tiếc. Thì chúng tôi cũng sẽ tiếp tục có đơn khởi kiện, đơn khiếu nại và có những tiếng nói trên các diễn đàn cũng như cơ quan thông tấn báo chí trong nước, dù rằng các bên đều không được giải quyết, bao che hoặc là né tránh thì chúng tôi vẫn phải cất lên tiếng nói của mình. Đây là những tiếng nói mà tôi có thể nói là của lương tri, nhân phẩm của những người yêu nước chúng tôi.
PV: Thế đấy là những việc được cho là câu lưu rồi sách nhiễu với những cá nhân cụ thể, những con người. Thế còn đối với những trang blog chẳng hạn như trang Nguyễn Xuân Diện, trang blog Ba Sàm, rồi rất nhiều trang blog khác, thì liệu có thể có những chuyện xảy ra những hiện tượng được cho là tin tặc tấn công trong thời gian tới hay là không? Và một số blogger, bản thân họ đã tiếp tục và đã biết thì có thể có mối nguy nào trực tiếp đối với họ không, như riêng blogger Nguyễn Xuân Diện chẳng hạn?
TS Nguyễn Xuân Diện: Khi mà chúng tôi lập ra những trang blog, tức các trang nhật ký cá nhân của mình thì chúng tôi đã chấp nhận nó có thể bị mất, mất bất cứ lúc nào về tin tặc. Không tin tặc trong nước thì tin tặc ngoài nước, không tin tặc trong nước thì tin tặc quốc tế, chúng tôi chấp nhận hết. Và việc viết blog là chuyển tải thông điệp, một khi thông điệp đã truyền đi, sau đấy thì người ta có thể đánh sập và chúng tôi lại lập ra những trang blog mới, miễn là những điều mà chúng tôi làm đó không có phương hại gì, không có vi phạm pháp luật gì, chúng tôi xác định như thế, chúng tôi không làm điều gì sai phạm đến pháp luật, thì chúng tôi không có điều gì cảm thấy phải quan ngại cả.
Nguồn: BBC Vietnamese

Chồng hèn nhát nhìn vợ bị hãm hiếp


TP - Dư luận Trung Quốc đang chấn động bởi sự kiện Dương Vũ ở Thâm Quyến (Trung Quốc) hèn nhát trốn trong góc khuất nhìn vợ bị hãm hiếp. Đây là chủ đề nóng nhất trên mọi diễn đàn mấy ngày nay.
Những giọt nước mắt ân hận trên mặt người chồng đớn hèn.
Những giọt nước mắt ân hận trên mặt người chồng đớn hèn..
Gia đình Dương Vũ, 31 tuổi và Vương Quyên, 29 tuổi sống ở phố Tây Hương, khu Bảo An, Thâm Quyến. Dương Vũ quê An Huy, đã có 1 cuộc hôn nhân đổ vỡ. 10 năm trước anh ta mang theo mẹ già và 2 con gái đến Thâm Quyến mưu sinh.
Tại đây, anh kết hôn cùng cô gái đồng hương Vương Quyên. Họ sống với nhau rất hạnh phúc và có thêm 2 cô con gái nữa. Gia đình 7 người này thuê tầng 1 của một gia đình để ở và mở hiệu sửa chữa đồ điện. Thu nhập chỉ khoảng 1000 tệ/tháng (khoảng 3,3 triệu VNĐ), gia đình họ sống rất tằn tiện, thiếu thốn mọi bề nên luôn nhẫn nhịn, không dám làm điều gì gây mất lòng người khác.
Người chồng đớn hèn nhất thế gian
Tuy nhiên cuộc sống bình yên của gia đình nghèo ấy đã bị đảo lộn. 20 giờ tối 23-10, gã dân phòng Dương Hỷ Lợi miệng nồng nặc mùi rượu tay cầm dùi cui dẫn theo 2 người đàn ông khác xông vào nhà họ chửi bới: “Ông phải đập chết chúng mày!”.
Gã dân phòng này tính tình hung bạo, thường đi tuần, đánh người đập xe ngoài phố, mọi người vừa ghét vừa sợ. Khi hắn xông vào, vợ chồng Dương Vũ vừa tắm xong, Vương Quyên mặc váy ngủ đang nấu ăn. Thấy gã dân phòng hung hãn xông vào, Dương Vũ vội chạy vào núp trong góc nhà.
Dương Hỷ Lợi đập phá đồ đạc, đuổi bà mẹ 76 tuổi và đứa cháu 13 tuổi ra ngoài, bảo 2 người đàn ông đi cùng ra chỗ khác rồi dùng vũ lực khống chế và cưỡng hiếp Vương Quyên ngay trước mặt Dương Vũ mà anh ta không dám ho he.
Sau 1 giờ đồng hồ, chuyện kinh hoàng chấm dứt, Dương Hỷ Lợi bỏ đi, Dương Vũ mới run rẩy gọi điện báo cảnh sát 110 mà cũng phải mất mới phút mới kể được điều gì đã xảy ra với gia đình mình. Mấy phút sau, cảnh sát cùng dân phòng chạy đến thì kẻ phạm tội đã cao chạy xa bay.
Vương Quyên mặt mũi bị đánh bầm dập, vừa khóc vừa nói: “Thật không còn mặt mũi nào mà sống nữa, chết quách cho xong” và chửi chồng “không phải là đàn ông”.
Dương Vũ vội đưa vợ đến bệnh viện, nhưng không có tiền đóng viện phí nên chỉ ở lại đó 10 giờ rồi lại đưa về. Mẹ Vũ cũng rất tức giận với con trai. Bà vớ gậy vừa đánh Dương Vũ vừa khóc vừa chửi: “Mày là thằng chồng vô dụng, đứa con bất hiếu!” rồi quỳ xuống xin lỗi con dâu.
Sau vụ việc, khi Dương Hỷ Lợi bị bắt giữ, bà mẹ anh ta còn kéo đến chửi mắng Vương Quyên đã quyến rũ rồi đổ tội cưỡng hiếp cho con bà ta. Anh trai hắn thì dọa nếu Dương Vũ không làm đơn bãi nại, sau khi ngồi tù mấy năm, khi về Dương Hỷ Lợi sẽ giết chết cả nhà họ.
Khi phóng viên hỏi Dương Vũ sao không tìm cách ngăn chặn hành vi đồi bại của gã dân phòng, anh ta vừa khóc vừa nói: “Tôi cao có 1m6, nó cao 1m8 lại có đồng bọn sao địch lại được? Nếu báo cảnh sát ngay thì nó trả thù chết! Lúc ấy tôi cũng muốn cầm dao xông ra cho nó một nhát, nhưng nghĩ lại trong nhà còn có mẹ già với 4 con nhỏ, mình giết người đi tù thì ai nuôi họ? Tôi không thể làm nhà tan cửa nát được!”.
Hèn nhát- căn bệnh xã hội
Sau khi sự việc được báo chí đưa tin, một cơn bão thịnh nộ của dư luận đã đổ xuống đầu Dương Vũ. Anh ta bị gọi là “Gã chồng đớn hèn nhất thế gian”, “kẻ mắc chứng bất lực về tinh thần”... Giờ đây, từ “Dương Vũ” được dùng làm tiếng lóng để chế giễu những kẻ hèn.
Nhiều ý kiến cho rằng cùng với thói vô cảm, khiếp sợ trước bạo hành đang trở thành căn bệnh xã hội, giờ đây khó tìm được người dám xả thân vì nghĩa. Bi kịch của gia đình Dương Vũ là đỉnh điểm của sự khiếp nhược, đớn hèn.
Có người sống ở địa phương cho rằng, hành vi đớn hèn của Dương Vũ là hậu quả của tính cách nhu nhược. Trước đó, mỗi khi Vương Quyên đi vắng, tên dân phòng lại tìm đến lôi Dương Vũ đi uống rượu rồi đánh đập, mặc dù không muốn đi nhưng vì sợ kẻ mạnh hơn nên anh ta lần nào cũng vâng theo hắn, nên hắn mới ngày càng lấn tới.
Cũng có ý kiến tỏ ra thông cảm với Dương Vũ khi cho rằng Dương Hỷ Lợi đại diện cho công quyền (mặc đồng phục dân phòng, có dùi cui trong tay) lại có đồng bọn đi cùng.
Cũng có ý kiến phê phán dư luận. Lẽ ra phải tập trung lên án hành vi của Dương Hỷ Lợi thì lại tập trung mũi dùi vào người chồng khốn khổ Dương Vũ, thậm chí có người quá khích còn đòi trừng phạt anh ta. Họ cho rằng, Dương Vũ đáng thương hơn là đáng giận.
Sau khi sự việc được đưa tin trên báo chí, ngày nào cũng có hàng chục phóng viên tìm đến phỏng vấn hai vợ chồng và bà mẹ rồi viết với những lời lẽ miệt thị, chì chiết Dương Vũ. Hiện nay tình trạng tinh thần của hai vợ chồng đều rất xấu. Vương Quyên gần như sụp đổ, đã mấy lần lao đầu vào tường và cắt tay định tự tử phải vào viện cấp cứu. Dương Vũ đã cắt điện thoại và quyết định dời chỗ ở để tránh bị quấy nhiễu.

Lan hương
Theo Chinanews.com, Sina.com

Món nợ nước ngoài của Vinashin


Published on Tháng Mười Một 12, 2011   ·   1 Comment   ·   811 views
Anh Sa – sgtt.vn
Hơn một năm kể từ khi vụ thua lỗ kỷ lục tại tập đoàn kinh tế nhà nước Vinashin bị vỡ lở, những hệ luỵ của nó lại ám ảnh khi một chủ nợ nước ngoài phát đơn khởi kiện công ty này tại toà thương mại thượng thẩm ở London, Anh quốc.


Việc Elliott khởi kiện Vinashin và các công ty con cho thấy việc đàm phán nợ giữa Vinashin và các chủ nợ nước ngoài (nếu có) đã thất bại. Ảnh: Phan Quang

Vinashin chính thức bị kiện
Thay đổi vai trò, thích ứng thời cuộc: Tái cấu trúc doanh nghiệp Nhà nước
VN bác đề xuất Mỹ về khối quốc doanh
Kinh tế khó khăn, đại biểu – doanh nhân nói gì?

Toà này cho biết chỉ cung cấp chi tiết đơn kiện khi bị đơn là Vinashin xác nhận là đã biết mình bị kiện. Tại thời điểm hiện tại, thông tin duy nhất được cung cấp là việc công ty Elliott VIN có trụ sở ở Hà Lan, một chủ nợ của Vinashin, kiện tập đoàn Công nghiệp tàu thuỷ Vinashin và 21 công ty thành viên.
Tính đến thời điểm cuối năm ngoái, theo báo cáo trước Quốc hội của ông Vũ Văn Ninh, bộ trưởng Tài chính lúc bấy giờ, nay là phó Thủ tướng, tổng nợ của Vinashin ở mức 86.000 tỉ đồng (khoảng hơn 4 tỉ USD.) Trong tổng số nợ này, có khoảng 750 triệu USD là trái phiếu quốc tế do Chính phủ phát hành rồi sau đó cho Vinashin vay. Khoản nợ này hoàn toàn là nghĩa vụ trả nợ của Nhà nước. Bên cạnh đó lại có thêm một khoản 600 triệu USD do ngân hàng Credit Suisse bảo lãnh phát hành cho Vinashin vay trên thị trường quốc tế. Đây là hai khoản nợ nước ngoài chủ yếu của Vinashin, bên cạnh một số khoản vay thương mại khác từ các ngân hàng nước ngoài khác. Phần nợ còn lại là vay từ các ngân hàng và tổ chức tín dụng trong nước.
Khi quyết định tái cơ cấu Vinashin được đưa ra hồi tháng 10.2010, Chính phủ đã yêu cầu các ngân hàng trong nước giãn nợ, khoanh nợ với các khoản vay không trả nổi của tập đoàn này và cho vay thêm để Vinashin có tiền trả lương cho nhân viên và duy trì các hoạt động sản xuất kinh doanh. Riêng đối với khoản nợ 600 triệu USD, theo khế ước vay, bắt đầu từ năm 2010 Vinashin phải trả phần gốc (và lãi) chia ra làm mười lần, lần đầu tiên là 60 triệu USD vào tháng 12.2010. Vinashin đã không trả được ở kỳ đến hạn này.
Các nguồn tin cho thấy Elliott nằm trong số nhiều chủ nợ nước ngoài nắm giữ khoản nợ 600 triệu USD. Chưa có thông tin chính xác về số nợ mà công ty này nắm giữ. Chủ nợ lớn nhất của khoản 600 triệu USD này được cho là Credit Suisse, công ty đứng ra dàn xếp khoản vay này. Credit Suisse bấy lâu nay vẫn kín tiếng về mọi hoạt động của họ ở Việt Nam. Công ty này có nhiều mối làm ăn ở Việt Nam, bao gồm cả các công ty nhà nước (như Mobifone, Vietcombank) đến công ty tư nhân (như Hoàng Anh Gia Lai). Ngân hàng Standard Chartered cũng là một chủ nợ của Vinashin, nhưng cách đây vài tháng đã bán các khoản nợ này và không còn là chủ nợ của Vinashin nữa.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, khi còn là phó Thủ tướng, cho báo giới biết khoản nợ 600 triệu USD thuộc trách nhiệm trực tiếp của Vinashin, do Vinashin trực tiếp đi vay.
Đa số các khoản vay nước ngoài của Vinashin do tập đoàn mẹ đứng ra vay sau đó phân bổ vốn cho các công ty thành viên. Đây có thể là lý do các công ty thành viên đều bị liên đới trong đơn kiện.
Các thông tin trước đó cho biết hội đồng quản trị của Vinashin, đứng đầu là ông Nguyễn Ngọc Sự, chủ tịch mới được bổ nhiệm (thay ông Phạm Thanh Bình bị bắt), yêu cầu các chủ nợ phải giảm bớt phần lớn số nợ hiện nay. Việc Elliott khởi kiện Vinashin và các công ty con cho thấy việc đàm phán nợ giữa Vinashin và các chủ nợ nước ngoài (nếu có) đã thất bại. Trong khi đó, chi tiết về việc xử lý các khoản nợ với các ngân hàng trong nước cũng không được công bố chính thức

Video: Công An canh cửa và anh Nguyễn Lân Thắng trong phòng cấp cứu 11/11/2011

Published on Tháng Mười Một 12, 2011   ·  













Cập nhật tin, hình ảnh các blogger yêu nước Hà Nội bị mời làm việc và bắt về đồn CA Hà ĐôngBlogger Radio và Khách Mời 3: Phỏng vấn nghệ sỹ guitar Peter Vũ. Blogger biểu tình đài Truyền hình
Video: đấu tranh tại đồn Công An Hàng Trống thả người đi dạo Hồ Gươm 6/11/2011
Hot Video: tàu Việt Nam rượt đuổi và đâm dính tàu hải giám Trung Quốc

Bên cạnh thông tin ban đầu cho là anh Nguyễn Lân Thắng bị hen suyễn phải đưa đi cấp cứu. Một blogger có mặt tại hiện trường cho biết Anh Nguyễn Lân Thắng bị Công an đánh vào đầu sau đó rơi vào hôn mê, đang mê sảng trong Bệnh viện Hà Đông.
Đây là cảnh anh Thắng đang ở trong phòng hồi sức cấp cứu sau khi được truyển từ CA Quận Hà Đông ra Bệnh Viện Đa Khoa Hà Đông.
Công An canh chừng nghiêm nhặt từ cổng bệnh viện đến cửa phòng cấp cứu.  Đến ông cụ thân sinh còn không cho vào thăm nom phải đứng ngoài cửa phòng hồi sức cấp cứu.
Tại bệnh viện, Công An tìm cách gây sự với một số anh em có mặt tại bệnh viện mong tin anh Nguyễn Lân Thắng.  Đồng thời, Công An phao tin đồn rằng anh Thắng sử dụng thuốc lắc nên bị sốc thuốc và rơi vào tình trạng như vậy.
Bác sĩ bệnh viện ĐK Hà Đông hỏi khi Công An đưa anh Thắng vào viện: “Bệnh nhân bị sao?” – CA trả lời: sốc do dùng thuốc lắc
Nhiều người có mặt biết truyện đã làm ầm lên trước tin đồn thất thiệt của CA quận Hà Đông, và làm rõ sự thật.
Trong suốt thời gian cấp cứu, anh Thắng tuy mê sảng nhưng nhất quyết ôm khư khư không chịu buông Laptop, Dù là công an, người nhà hay người quen anh cũng không chịu giao laptop và điện thoại.

SINH MẠNG CHÍNH TRỊ


Mai Tiến Nghị - Ngày ấy, bọn mình đóng quân tại thôn Bồng Lạng (xã Thanh Nghị, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam).

Nơi ấy đất chè, bạt ngàn chè xanh (“Khôn uống chè Trại, dại uống chè Me, chồng bảo không nghe uống chè Bồng Lạng”).

Bọn mình thường vặt búp chè xanh của dân đem về doanh trại nổi lửa sao, vò… để được thành chè mạn. Uống nước đầu thì ngon lắm, nhưng từ nước thứ hai thì nhạt toẹt.

Bọn con gái là chiến sĩ nuôi quân, cứ tối tối, lại mò đến chỗ tiểu đội mình để gạ uống nước chè, rồi gạ mình hát cho nghe. Nói không phải khoe, ngày xưa mình cũng khơ khớ trai (có ảnh chụp treo làm mẫu ở Hiệu ảnh) và có giọng hát nghe cũng được.
 Oai hơn nữa đang là sinh viên, xếp vào loại "có bằng cấp cao" trong đơn vị. Thành thử, cũng được chị em ngưỡng mộ. Trông thấy mặt là các cô lại léo nhéo “Đồng chí anh”.

Điều ấy thì sau này mới biết, chứ ngày ấy mới mười tám tuổi, ngu lắm. Thấy bọn con gái đến, yêu sách này nọ thì ghét, vậy là tìm mọi cách để chọc các “đồng chí em”.

Mình thường đặt những câu thơ đểu, để tả các cô. Ví như: “Cằm cô Luận, trán cô Binh. Tớ đem ghép lại thành hình Lê Nin”; hay “Đùi Na, má Dánh, mông Đào. Lưng Vân lắp vào quỷ dữ chạy xa”... qua những cái mồm lính nghêu ngao, bọn chị nuôi tức lắm.

Vậy là các “đồng chí em” rắp tâm trả thù.

Hôm ấy Tiểu đoàn tổ chức xem phim. Ác một nỗi, mình phải gác từ 8 giờ tối đến 10 giờ đêm.

Không được đi xem, nhưng mình háo hức lắm. Tranh thủ lúc chưa vào phiên, 7 giờ tối mình đã súng AK đeo sau lưng, có mặt ở sân bãi, định bụng ngó một tý rồi về gác.

Phim chưa chiếu, nên bọn “đồng chí em” giời đánh thấy mình đến, thì xúm lại quây lấy. Đứa bá vai, đứa bá cổ huyên thuyên cười nói.

Mình cố thoát khỏi "lũ yêu tinh" này, nhưng không được. Vùng vẫy một lúc, thì bọn chúng cũng lảng ra.

Đếch vào nữa ông về!. Đi làm nhiệm vụ...

Nhưng đến khi nhìn đến súng, thì mất mẹ cái băng đạn.

Chắc chắn chỉ mấy của giời đánh này lấy mất.

Lo vã mồ hôi hột: Bây giờ Chỉ huy mà báo động kiểm tra vũ khí, thì bị tước quân tịch như chơi.

Đứng gác gần kho quân khí, thấy lão Tạo coi kho bồn chồn ra vào. Chắc lão này muốn đi xem phim, nhưng vì coi kho nên đành nhịn. À!. Có cách rồi!.

Mình đến gần bảo:
- Ông có biết chuyện gì không?.

- Chuyện gì?.

- Con Vân Gù lên báo cáo lão Phụ (Lão này là chính trị viên) bảo ông bờm xơm trêu nó!. (mình bịa chuyện này, vì thấy Tạo hay xớ rớ bên cạnh Vân Gù).

- Thật không?. Nhưng nó báo cáo tao bờm xơm nó như thế nào?.

- Nó báo cáo là ông lấy lá dứa dại cào vào đùi nó. Rồi nó kể, ông còn bảo "Nghe tin em có cái giếng to lắm, trong lắm. Cho anh thả nhờ con cá"!. (Chuyện này thì có thật, ở hôm học chính trị, lúc bấy giờ con Vân Gù còn trả lời "Giếng của em to thật đấy, đút được cả đầu ông vào"). Nó còn kích đểu rằng: Đảng viên gì mà mất dạy. Lão Phụ tức lắm, bảo phải kỷ luật khai trừ. Ông ấy cách chức coi kho, bắt đi đánh nhau thì cầm chắc mất gáo!. Đợt này thì toi!..

Lão Tạo tái mặt:

- Bỏ mẹ rồi!. Sinh mạng chính trị chứ đâu phải chuyện đùa!…

Mình bảo:

- Sinh mạng chính trị là cái đếch gì!. Chỉ được cái nói sĩ. Mất mạng còn quan trọng bằng mấy cái sinh mạng chính trị!..

Tạo bảo:

- Lính thì sợ gì chết. Chúng nó chết đầy!. Nhưng mà bị khai trừ Đảng thì nhục. Nó thông báo về địa phương, thì bố mẹ anh em họ hàng, chỉ còn nước cắm mặt xuống đất. Vậy tao phải làm gì?..

Chà chà!. Bây giờ mình mới mở mắt, hiểu tầm quan trọng của “sinh mạng chính trị.” Còn hơn cả cái chết!.

Kinh!. Mình thủng thẳng:
- Thì bây giờ cắn rơm cắn cỏ mà lạy cái Vân Gù, để nó nói lại với Chính trị viên, chứ còn sao nữa!.

- Mày biết nó bây giờ ở đâu?.

- Nó đang ở bãi chiếu phim!.

- Mày trông nhà cho tao một tí!. Tao đi gặp con này!.

Tạo hùng hục chạy ra sân bãi. Vậy là trúng kế của mình. Chỉ cần với tay qua kẽ phên nhà kho, là mình đã có cái băng đạn. Chùi dầu mỡ, lắp vào súng. Xong! Súng ống nghiêm chỉnh…

Độ mười lăm phút sau, Tạo lại hùng hục về:

- Tao gọi nó ra, nó đếch chịu ra!.

- Thì ông đợi nó đi xem về, rồi nói với nó!. Thôi tôi đi gác!.

Và mình chuồn.

Hết phiên gác thì bọn nữ anh nuôi cũng đi xem về. Mình dọa:

- “Đồng chí em” nào vừa lấy cái băng đạn của lão Tạo ở kho. Lão đang tìm các “đồng chí em” để hỏi tội. Lão ấy còn dọa báo cáo lên Chính trị viên. Đợt này thì “sinh mạng chính trị” các “đồng chí em” toi rồi!. Đi đứt rồi!..

Cả bọn phát hoảng, Vân Gù cãi:

- Chúng “đồng chí em” có lấy băng đạn ở chỗ lão Tạo đâu?..

Cô Dánh nhanh nhảu:

- Chúng “đồng chí em” chỉ lấy băng đạn của “đồng chí anh”, chứ ai vào nhà kho làm gì!.

Mình vớ được câu ấy:

- Thế là rõ rồi nhá!. Muốn hẳn hoi thì giả ngay cho “đồng chí anh”. Nếu không “đồng chí anh” sẽ báo cáo Chính trị viên!.

Bọn nó khiếp bị báo cáo, nên đành trả lại mình cái băng đạn. Vậy là thoát!. Hú hồn!. Lại phải tìm cách trả vào kho, cho lão Tạo cái băng đạn vừa lấy.

Rồi lão Tạo đến lạy van bọn Vân Gù tha tội. Bọn này ngớ người, chả hiểu sự thể ra làm sao. Vỡ nhẽ thì cả đám bảo mình là “Đểu”

“Sinh mạng chính trị” hay phết!. Từ đấy, thỉnh thoảng đem dọa một phát chơi, khối thằng vãi đái!..
-----------------------------------------
* Hình ảnh trong bài viết được sưu tầm trên mạng, chỉ có tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết, có tính chất vui vẻ, đầy chất lính của tác giả Mai Tiến Nghị (Nam Định).

HẠ LONG: CÓ MỘT CUỘC BẦU CHỌN KHÁC


Trương Duy Nhất - Trong khi cả nước, cả hệ thống chính trị triển khai rầm rộ cuộc vận động bầu chọn cho vịnh Hạ Long, thì website Trương Duy Nhất- một góc nhìn khác làm một cuộc bầu chọn khác: bầu chọn ngược cho “cuộc bầu chọn Hạ Long”.

          Tính đến đúng 11 giờ ngày 11/11/2011, cuộc bầu chọn ngược này cho một kết quả hoàn toàn ngược với sự hồ hởi, háo hức của cuộc bầu chọn Hạ Long: chỉ có 16% ủng hộ cuộc bầu chọn Hạ Long, 5% ý kiến khác và có đến 79% không ủng hộ, thậm chí cảm thấy xấu hổ vì cách bình chọn không khách quan, không trung thực, gian lận và phản văn hóa.

          So với “cuộc bầu chọn Hạ Long”, cuộc bầu chọn ngược này khách quan, trung thực và văn hóa hơn. Bạn đọc bầu chọn một cách tự giác, không bị lôi cổ ấn tay vào ép buộc phải bầu theo định hướng cho đủ chỉ tiêu… thi đua, hoặc để chứng tỏ rằng như thế là “yêu nước”!? Cũng không thể gian dối vì mỗi người ở mỗi chỉ số IP khi truy cập chỉ được phép bình chọn một lần duy nhất.

          Tôi vui với kết quả ngược này. Vui khi nhận thấy vẫn còn đến 79% ý thức được việc “bầu chọn Hạ Long” kia là không cần thiết, thiếu trung thực, gian manh, phản văn hóa. Vì thế, tôi tin rằng, nếu cuộc bầu chọn kia được tổ chức một cách tự giác, trung thực, khách quan thì chưa chắc Hạ Long đã chiến thắng.

          Tôi muốn Hạ Long thất bại. Giả nếu thất bại, Hạ Long cũng không vì thế lùn đi. Di sản 2 lần được UNESCO vinh danh vẫn sừng sững cao ngạo giữa biển trời từ hàng thiên niên kỷ qua. Nếu thất bại, tôi lại vui, vì như thế chứng tỏ sự gian xảo không thể chiến thắng, những phương cách phản văn hóa không thể lên ngôi trong các cuộc bầu chọn văn hóa. Nếu thất bại, Hạ Long sẽ không bị khoác thêm chiếc áo di sản hàng mã mang tên New Open World.

          Nhưng Hạ Long lại “chiến thắng”.

          Hạ Long trở thành 1 trong 7 “kỳ quan mới của nhân loại” trong cuộc bầu chọn gây nhiều tranh cãi của New Open World. Sự “chiến thắng” này tôi nhìn như một điều xấu hổ. Không thể tôn xưng một danh hiệu văn hóa có được bằng những mánh lới phản văn hóa. Vì thế tôi không vui khi nghe tin Hạ Long chiến thắng. Bởi đó là sự chiến thắng của trò gian manh phản văn hóa. Tác giả Nguyễn Thế Thịnh có một so sánh rất hay: khi chàng ca sĩ mua một thúng sim điện thoại phát không cho fan của mình nhắn tin bầu chọn trong một cuộc thi thì bị các “nhà văn hóa” dè bỉu khinh khi vì cho rằng như thế là “chơi không đẹp”, báo chí thì xúm vào đánh hội đồng một trận tơi tả. Thế nhưng khi một người nhắn nhiều lần, nhiều người nhắn nhiều lần, người chưa biết Hạ Long cũng nhắn, hướng dẫn, chỉ thị theo kiểu ép buộc chỉ được nhắn cho Hạ Long thì kỳ lạ thay, nhà nước, chính phủ lại vận động, cổ súy và ném cả núi tiền cho cách làm phản văn hóa này. Đến cả quốc hội đang họp cũng phải dừng giải lao để bầu cho Hạ Long.

          Nhìn cảnh quốc hội nghiêm trang bầu Hạ Long, thấy cảnh ngài Phó Thủ tướng đến Bộ trưởng, Bí thư, Chủ tịch và công chức các tỉnh thành, đội ngũ hùng hậu những thanh niên xung kích áo xanh, những giáo sư, tiến sĩ, sinh viên học sinh, những nhà báo, nghệ sĩ, ca sĩ, người mẫu, chân dài… hò hét bầu cho Hạ Long, khiến không thể không liên tưởng đến hình ảnh “đàn cừu” trong câu nói nổi tiếng của giáo sư Ngô Bảo Châu.

          Vì thế, ngược với sự hồ hởi mừng vui “cả nước reo hò”- với tôi, chuyện Hạ Long “chiến thắng” là một tin buồn. Buồn vì cuối cùng sự gian xảo lại chiến thắng, những phương cách phản văn hóa lại lên ngôi trong một cuộc bầu chọn văn hóa.

          Không phải ngẫu nhiên mà UNESCO và nhiều quốc gia tỏ ra dửng dưng, không mặn với cuộc bầu chọn của New Open World. Nhiều di sản khác thua cuộc, nhưng tôi nhìn họ cao hơn, thấy cái di sản của họ di sản hơn, cái văn hóa của người ta đáng trọng hơn.

          Như trò đánh bạc, thằng gian lận có thể thắng. Nhưng khi ôm bạc đứng lên, hắn sẽ bị dè bỉu, khinh khi, và khó có chân cho các cuộc chơi kế tiếp. Tiếc thay, Hạ Long đã “chiến thắng” theo cách này.

(Viết sau khi nhận tin buồn Hạ Long chiến thắng)

Biếm họa - Con ơi nhớ lấy lời ba


Nuôi lợn thời bao cấp


Nuôi lợn trên nhà cao tầng, thời bao cấp
Hôm trước có entry “Tập thể…liệt truyện”, em Vân Linh của WB bên Washington DC đọc xong, liền vào phòng chào anh Cua. Em cười và nói thích những chuyện thời bao cấp. Vân Linh bảo, anh viết truyện nuôi lợn ở nhà cao tầng đi, em giúp cho vài tích. Rồi em vừa kể vừa lau nước mắt.
Người nuôi lợn và lợn…nuôi người?
Những năm cuối 1970, chẳng hiểu ai nghĩ ra nuôi lợn giữa thủ đô đầu tiên. Do đói kém, không có gì ăn đành phải tăng gia, nuôi gà vịt kể cả lợn, dù ai cũng biết là bẩn thỉu cảnh người lợn, lợn người cạnh nhau.
Sau đó, phong trào lên cả những nhà cao tầng. Vào khu tập thể, thay vì hỏi gia chủ có mạnh khỏe không, câu chuyện bắt đầu bằng những chú lợn.
Bác Tâm, hàng xóm ở Thành Công, có ông chồng gầy ho sù sụ cả ngày, nhưng nuôi lợn cực giỏi, béo tốt hơn cả chồng con.
Nhà bác thường nuôi hai con, theo bác nói, để chúng tranh nhau, háu ăn, chóng lớn. Tính bác hơi chan chát, nhưng tốt tính, có lẽ vì thế mà có tay nuôi lợn.
Mang mấy cái xô nhựa đi gửi tầng trên, tầng dưới, lấy nước gạo, thức ăn thừa, rau muống già để không mất tiền thức ăn. Lợi đủ đằng. Mấy ngày Tết thì lợn hưởng như người, có có cả bánh chưng thiu hay giò mốc vì để dành.
Người ta thường chọn lợn cái, ít người mua lợn đực. Bọn thiếu nữ lợn đến tuổi động đực, kêu réo cả ngày không chịu ăn gì, má cứ đỏ hây hây. Các cụ nhìn qua phía đuôi cũng biết là cần kế hoạch hóa gia đình cho nàng.
Thế là có dân hoạn lợn từ Gia Lâm qua Long Biên vào thành phố. Đang làm thơ lãng mạn, anh thương yêu em đến cuối đời, anh thề nguyền sẽ chung thủy, thì bỗng có tiếng rao “Hoạn lợn đây, hoạn cả lợn nam, lợn nữ, một phát ăn ngay, không sót trứng, không bỏ tinh hoàn, hoạn xong, lợn lớn như Thánh Gióng”.
Có lần mình sang chơi nhà bác Tâm, giả vờ khen lợn mới hoạn có vẻ chóng lớn. Bác sa sầm nét mặt vì người ta kiêng khen, nhưng cũng chẳng thích chê. Tốt nhất là ngắm lợn từ xa và tự chiêm nghiệm cuộc đời xem có giống lợn hay không.
Quả thật, hôm sau bác than, chẳng hiểu sao lợn ỉa lỏng, không chịu ăn gì cả. Hai vợ chồng đang lo mất ăn mất ngủ. Nhưng mấy ngày cuối tuần, bác vồn vã gọi, chú Cua vào chơi xơi nước, cứ tưởng do vía chú độc nên lợn ốm, rủa chú oan.
Hóa ra từ hôm chú sang chơi, lợn vật vờ do đau vết hoạn, nay khỏe hơn. Cứt lợn bây giờ khô lắm, tôi có thể bốc tay cho vào chuồng xí được. Chú ăn lạc, uống nước đi. Lợn ỉa vón cục mừng hơn cả chồng vừa dứt cơn hen.
Vân Linh kể rất tội nghiệp. Bố mẹ cũng nuôi chú lợn trên tầng 3. Thiếu nước ăn, tắm giặt cho người nhưng vẫn phải đủ nước để dội phân, tắm mát cho lợn.
Em là con gái mới 8 tuổi vào đi ị, sợ hết hồn, vừa ngồi vừa run. Con lợn gần tạ cứ ủi em ngã đổ vào tường để tranh thức ăn…thải.
Bây giờ lấy chồng, có hai con, định cư bên Mỹ rồi. Em vẫn có giấc mơ Mỹ không thành là nuôi heo bên xứ cao bồi để dạy con cái. Có trải qua gian khổ mới nên người.
Em kể, hồi đó vào mùa Tết, nhà được phân phối 1 kg thịt bò, sang lắm. Các cụ kho mặn rồi để trên bếp dầu, dành cho các con ăn dần ba ngày Tết. Cạnh đó là chuồng lợn, chính là cái buồng tắm, đã ngăn bằng một cái vỉ tre rất to và chắc. Cả nhà yên tâm đi chơi đón Giao thừa.
Khuya về thấy cái vách ngăn tung lên, nồi thịt bò bị lợn xơi sạch hết sạch. Các con nước mắt ngắn dài, tiếc nồi thịt đứt ruột. Thế là hết Tết.
Nhưng hai cụ còn lo lắng hơn khi thấy con lợn 50kg đang kêu réo, chõ mõm vào cái xô nước đã cạn tới đáy.
Hóa ra cu cậu chén cả nồi thịt bò mặn quá nên khát nước. Uống bao nhiêu nước cũng chẳng ăn thua. Mấy ngày liền toàn nằm thở, bụng chướng, tưởng không qua khỏi. Mà lối đời, thịt lợn ốm không bán được cho ai, có bán cũng như cho.
Run lập cập, các cụ thắp mấy nén hương, khấn trời đất giúp cho lợn tai qua nạn khỏi. Giời có mắt, thương người nghèo, chú lợn khỏi bệnh nan y thời đại “đời lợn ăn mặn, đời chủ tràn nước…mắt”.
Được 80kg, bố mẹ bán cho hàng thịt và lấy cả cái thủ chiêu đãi các con đã phải nhịn thèm mấy ngày Tết vì mất nồi thịt bò.
Nhớ thời lụt lội ở bến Chương Dương, người ta thấy một người đàn ông cởi trần, lội nước đẩy một cái bè, sơ tán cả nhà lên đê sông Hồng. Trên cái bè là bà vợ vung vẩy tay chỉ đạo. Bên cạnh là cậu con trai cởi truồng, rét run nhưng vẫn vỗ tay hoan hô.
Trên cái bè là một cái giường, đủ chăn chiếu, chú lợn to tướng nằm ủn ỉn. Lợn phải tránh nước lũ rất độc, nếu không sẽ ốm, mất cơ nghiệp.
Sự phân chia giai tầng rất rõ thời đó: CỤ LỢN trên giường, ÔNG CON trên bè, BÀ VỢ đứng chỉ huy và THẰNG CHỒNG lóp ngóp đẩy bè.
Chuyện của Giáo sư Văn Như Cương còn thú vị hơn. Hai vợ chồng thấy khổ quá, cũng bắt chước nuôi lợn. Chả biết có lãi gì không nhưng hàng xóm ghen ăn tức ở, báo công an.
Nhà công lực lập biên bản “Giáo sư Văn Như Cương nuôi lợn, vi phạm qui tắc vệ sinh thành phố. Phạt vi cảnh 5 đồng (lương hồi đó 60 đồng là to lắm), và phải bán lợn ngay lập tức”.
Giáo sư xem xong và đề nghị “Các anh giúp sửa một vài từ trong biên bản, tôi sẽ ký và nộp phạt ngay”.
Hỏi ra mới biết ông đề nghị sửa “Lợn nuôi giáo sư Văn Như Cương” cho đúng hoàn cảnh gia đình nhà giáo nghèo và lương thiện.
Nghe nói mấy anh công an gạt lệ ra về và suy tư về thời đại “Lợn nuôi người”.
Thịt lợn…trộm
Những năm 1960, nhà ai nuôi lợn phải đăng ký với UB. Thịt, mua bán đều làm đơn trình báo, rồi nộp thuế khá cao. Lợn nhà mình bỏ tiền ra mua, nuôi bằng nước gạo và cám nhà mình, nhưng thuộc sở hữu nhà nước.
Dân thì vốn gian. Chả ai dại gì đi nộp thuế vài đồng một đầu lợn, trong khi cả con lợn chỉ được vài chục đồng. Thế là có chuyện thịt lợn trộm, đủ kiểu, đủ bài. Công an hay dân quân, kể cả lính nhà đoan cũng phải lắc đầu.
Ông Thiêm hàng xóm nhà Cua nổi tiếng là đồ tể lợn. Cụ chọc tiết một phát là đầy chậu, lợn chết ngay tắp lự. Quan trọng nhất là lợn không kêu thành tiếng. Eng éc là hàng xóm đi báo công an xã, họ đến tịch thu cả lợn, lại còn phạt tiền, sạt nghiệp, rồi phê cả vào lý lịch, gia đình không gương mẫu, con cái khó vào đoàn Thanh niên.
Bài giết lợn của cụ Thiêm thật đơn giản. Cho cái vồ vào đầu, lợn ngất, cho ngay bàn lên chọc tiết. Chậm chút là lợn chết, tiết không ra thì thịt đỏ và hôi. Lũ trẻ được giao trách nhiệm trông dân quân đi tuần. Nếu ai lạ thì cảnh báo, chả khác gì ngoài chiến trường.
Một nồi nước sôi cạnh bụi tre, cạo soàn soạt 10 phút xong chú lợn. Chia phần chính xác đến từng khúc ruột kể chim lợn. Các cụ còn gọi là đánh đụng, nhà ông một đùi, nhà tôi nửa đùi, cắt cắt, xẻ xẻ, trong nửa tiếng, con lợn biến mất như chưa từng có trên thế gian này.
Sáng sớm hôm sau, bà già gầm lên, cha tiên nhân năm đời, mười đời nhà đứa nào ăn trộm lợn của bà. Mày ăn rồi mày nôn thốc thốc nôn tháo, chẳng được nên người.
Đó là thông điệp ngầm cho chính quyền địa phương về con lợn “biến mất” đêm qua. Làng Tụ An ấy cứ vài ngày lại có cảnh mất lợn và tiếng chửi vang như hát hay.
Dân quân xã tới lập biên bản và tìm quanh thấy cả một đống lông lợn cùng phân tro ngoài bụi tre. Hỏi, sao bọn trộm giỏi thế, ăn cắp con lợn to tướng, không ai biết, chó không cắn, mang ra bụi tre, đun nước xẻ thịt, không ai hay thì thật lạ. Đây là con dao bầu của nhà bà Ba phải không.
Sau này còn nghĩ ra kiểu cho mấy hạt đậu vào tai lợn, lợn lọng óc không kêu, cứ thế mà chọc tiết.
Thời mở cửa, dân đồ tể châm điện, lợn giật một cái là…đi, không kêu thành tiếng vì sợ ô nhiễm tiếng ồn trong khu phố.
Có lần bà già đánh đụng thịt lợn của hàng xóm, mang về xào nấu thơm lừng. Bỗng dân quân ập vào kiểm tra. Bà vội mang cái chã đầy thịt ra bụi tre giấu. Họ đi khắp trong nhà, dưới bếp cũng không tìm ra.
Dân quân đi rồi, bà ra lấy lại, thì than ôi, kiến vàng bu đầy. Vừa thổi vừa đuổi kiến, lũ con háu ăn chén tất. Kiến vàng hơi đăng đắng, cũng chẳng sao, so với mùi thịt lợn thơm và nước mắm tép vàng ươm chén với cơm trắng đầu mùa, Tổng Cua chưa thấy cao lương mỹ vị nào bằng.
Bây giờ nuôi lũ con sao mà khó thế. Thịt kho tầu cực ngon, chúng bỏ hết mỡ, chỉ ăn nạc, lại còn chê ỏng chê eo, sao nhà mình toàn ăn pork.
Giá như chúng đọc những dòng này sẽ hiểu tại sao, mỗi lần nhìn lũ con chê cơm, vứt thức ăn vào thùng rác, rồi sợ mỡ trong máu, Tổng Cua rơi nước mắt.
Chả hiểu từ bé sống no đủ, Bin và Luck có nên cơm cháo gì không. Thằng bố của chúng ngày xưa, cả năm được vài miếng thịt lợn trộm mẹ mua ăn với kiến vàng, rồi cũng nên người.
HM. 11-11-2011
Nguồn Blog Hiệu Minh. Đàn Chim Việt tựa đề.

"Cánh Đồng Đỉa" một tác phẩm của Tàu cộng


Đỉa xuất hiện nhiều bất thường ở đây xuất phát từ một vựa thu mua để bán sang Trung Quốc

Cánh đồng bỏ hoang tại ấp Chánh 1, xã Tân Xuân, huyện Hóc Môn - TPHCM rộng hơn 3.000 m2 cách đây không lâu vốn là ruộng rau muống xanh ngát, người dân địa phương thường ra hóng mát, câu cá… Thế nhưng, khoảng một năm nay, dù rau muống vẫn còn đầy đồng nhưng không ai dám hái bởi vừa thọc chân xuống là đỉa trâu đã bu đen chân.
Khi chúng tôi đến, bà Nguyễn Thị Hai, nhà cách ruộng rau muống hơn 20 m, đang tất tả đi tìm đứa cháu ngoại. Phát hiện cậu bé đang lúi húi thả chiếc thuyền giấy xuống vũng nước đọng cạnh nhà, bà vừa quát cháu không được vọc nước vừa quay sang chúng tôi giải thích: “Đỉa ở đây nhiều kinh khủng, sơ hở là bu đầy người. Mấy hôm nay trời mưa lớn, nước dưới ruộng tràn lên đường, đỉa theo đó bơi tứ tung”.
Cánh đồng đỉa, nỗi ám ảnh của người dân xã Tân Xuân, huyện Hóc Môn - TPHCM
Dưới ruộng rau muống, nước ngấp nghé ngang đường. Chị Tư, ngụ gần nhà bà Hai, cho biết: “Mới đây, khi nước rút, trước sân nhà tôi còn sót lại hàng chục con đỉa. Tôi phải bỏ muối để giết chúng”. Theo chị Tư ra ruộng rau muống, chúng tôi thử lấy một cành cây khuấy xuống nước thì ngay lập tức, hơn chục con đỉa liền phóng tới vun vút. Khi chúng tôi rút cành cây lên, vài con đỉa đã bám chặt vào, không chịu nhả. “Vũng nước này cách “lò đỉa” gần 40 m mà còn vậy, khu gần đó còn kinh khủng hơn” - chị Tư lo lắng.
Men theo con đường cập bên hông cánh đồng rau muống, chúng tôi ghé vào một số nhà dân. Nghe nói đến đỉa, ai cũng lắc đầu, lè lưỡi: “Ghê lắm! Mới đây, một người ở nơi khác đến cánh đồng này câu cá. Thấy rau muống tươi tốt, ông ta lội xuống hái. Lát sau nghe ngứa ngáy, ông ta vội lên bờ thì hai chân đã bị cả chục con đỉa bu kín. Gần đây trời thường mưa lớn, nước ngập cả khu dân cư, người ta khai thông ruộng rau muống với cống thoát nước nên đỉa tỏa đi khắp nơi. Mỗi lần nói tới cánh đồng đỉa này là chúng tôi cứ nổi da gà vì bị ám ảnh” - ông Thanh, nhà ở ấp Chánh 2, lo ngại.
Theo người dân địa phương, đỉa xuất hiện nhiều bất thường ở cánh đồng rau muống xuất phát từ vựa thu mua Kim Anh nằm cạnh đó. “Lò đỉa” này bắt đầu hoạt động cách đây hơn một năm, mỗi ngày thu gom hàng trăm ký đỉa từ mối lái khắp nơi đem đến, nhiều nhất là Tây Ninh, để xuất sang Trung Quốc. Mỗi ký đỉa sống được vựa này thu mua 80.000 - 150.000 đồng. “Người của vựa sẽ phân loại, đóng bao, cấp đông rồi xuất sang Trung Quốc. Khi sơ chế, những con đỉa yếu, không đạt yêu cầu bị vứt ra ruộng. Vì vậy, đỉa cứ sinh sôi phát triển nhiều vô kể ở đây” - một người dân lý giải.
Cách nay khoảng một tháng, chính quyền địa phương đã yêu cầu chủ vựa thu mua đỉa Kim Anh phải đóng cửa. Sáng 9-11, trong vai người bỏ mối đỉa, chúng tôi ghé nhà bà Kim Anh thì chồng bà e dè: “Ngưng hết rồi… Thương lái Trung Quốc không lấy hàng nữa”. Chúng tôi dọ hỏi có biết nơi nào thu mua đỉa thì chỉ giúp nhưng ông ta lắc đầu với ánh nhìn đầy cảnh giác.
Nhiều người dân địa phương khẳng định trước khi đóng cửa vựa thu mua đỉa, người nhà bà Kim Anh đã thuê xe tải chở “hàng” đến phường Tân Tạo, quận Bình Tân - TPHCM. “Chúng tôi không rõ bà Kim Anh đã thực sự ngưng thu mua đỉa chưa, hay chỉ chuyển sang nơi khác. Dù “lò đỉa” đã ngừng hoạt động nhưng người dân địa phương vẫn sống trong nỗi ám ảnh, lo âu bởi xung quanh, đỉa ngày càng nhiều” - ông Thanh bức xúc.
Ảnh hưởng hệ sinh thái
Theo các nhà khoa học, đỉa có thể trị một số chứng bệnh như bế kinh, huyết ứ, máu tụ sau khi sinh, tắc động mạch vành... Tuy nhiên, đỉa là loài sống ngoại ký sinh, thức ăn chính là máu các loài động vật. Vì vậy, việc đỉa phát tán trong môi trường sẽ gây ảnh hưởng đến hệ sinh thái bởi chúng có thể sản sinh và phát triển ngay trong cơ thể động vật và có sức sống mãnh liệt.
Bài và ảnh: HẢI PHONG

Ấn tượng ỉa đái -(Xứ người xứ mình) Trương Duy Nhất


pageNhiều người sang Mỹ đi Âu về ấn tượng bởi những tòa nhà chọc trời, về ô tô và mức sống như thiên đường… chủ nghĩa xã hội! Còn với tôi, ấn tượng nhất chính là chuyện… ỉa đái!
Một bản tin trên báo Dân Việt đọc cứ rùng mình: Từ nhiều năm nay, hơn 500 học sinh và 42 giáo viên trường mầm non Hữu Bằng (Thạch Thất, Hà Nội) phải thường xuyên đi đại tiện vào… túi nylon. Động tác thường xuyên đã trở thành thói quen thường nhật của cô giáo Nguyễn Thị Thu Hiền mỗi khi kết thúc giờ dạy là đi túm gom những túi nylon ấy ném ra thùng rác trước cổng trường.
Đó là câu chuyện giữa Hà Nội thủ đô nghìn năm văn vật. Chuyện ỉa đái ở những vùng xa vùng sâu nghèo khó hơn thủ đô còn kinh hãi vạn phần.
Đổ lỗi cho sự khốn khó cũng không đúng. Bởi không thấy đất nước nào dân tộc nào mà cái sự ỉa bậy lại được khái quát thành một văn hóa sướng: “nhất Quận Công nhì ỉa đồng”, hay “thứ nhất là đỗ thám hoa, thứ nhì cưới vợ, thứ ba ỉa đồng”…
Nhiều bạn phỏng vấn tôi: anh Nhất hay ra nước ngoài, thấy ấn tượng nhất điều gì? Tôi hay bảo: là… chủ nghĩa xã hội! Mô hình chủ nghĩa xã hội mà Mác và Lê-nin mơ tưởng nó đang hiện hữu ở các nước Tư bản phát triển, chứ không phải ở các quốc gia Cộng sản. Họ tiến đến chủ nghĩa xã hội lâu rồi nhưng người ta im không nói, còn Việt Nam mình nói mãi, hô hào tiến lên mãi mà hơn nửa thế kỷ vẫn quẩn quanh ở “thời kỳ quá độ”. Có anh vặn: nói thế chung chung và mơ hồ quá, anh cụ thể vắn tắt xem chuyện gì, cái gì ấn tượng nhất, nói ra hiểu liền cơ! Hóa ra nói chủ nghĩa xã hội là chung chung mơ hồ. Thế thì cụ thể nhé: Nhiều người sang Mỹ đi Âu về ấn tượng bởi những tòa nhà chọc trời, về ô tô và mức sống như thiên đường… chủ nghĩa xã hội! Còn với tôi, ấn tượng nhất chính là chuyện… ỉa đái!
Hôm rồi đi Canada, buổi gặp nào với người Việt xa xứ họ cũng hỏi tôi “anh Nhất ấn tượng điều gì”. Lần nào tôi cũng thật thà: là chuyện ỉa đái! Người Canada gọi cái chốn ỉa đái ấy là washroom. Nhìn washroom, chui vào washroom biết cái đất nước này nó sạch và văn minh cỡ nào. Không biết họ “thiết kế” cái đất nước Canada ra sao mà đi đâu, nhìn đâu cũng thấy washroom, bất kể giữa trung tâm phố thị hay heo hút giữa núi rừng. Như thể cứ lúc nào nghe cảm giác buồn… là thấy ngay washroom trước mặt. Họ giải thích thế này: Không vậy lỡ một người dân nào, bất chợt một lúc nào đó, ở đâu đó buồn ỉa mà tìm không kịp chỗ để cho họ đi, người ta sẽ kiện chính phủ ra tòa! Đi suốt từ Vancouver- Toronto- Ottawa- Montreal- Quebec… không thấy đâu họ thu tiền phí đái ỉa như Việt Nam mình.
P1230068
Nhà xí giữa rừng Vancouver (ảnh Ngọc Bái)
Hoặc hãy nhìn vào chỗ ỉa đái của Google để học gã khổng lồ này. Với Google, muốn tư duy, sáng tạo và phát triển, hãy tư duy và sáng tạo từ… cái bàn ỉa! Mọi chốn ỉa đái trong đại bản doanh của tập đoàn Google đều được trang bị giàn xí hiện đại và tối tân bậc nhất của Nhật Bản, chúng có khả năng sưởi ấm trong những ngày giá lạnh. Xả nước vẫn là chưa đủ, một nút bấm không dây ngay trên cánh cửa sẽ kích hoạt tính năng dọn vệ sinh và sấy khô vòng 3 cho người dùng. Không chỉ được nuông chiều bằng những bồn xí hi-tech, nhân viên Google còn được khuyến khích tận dụng tối đa khoảng thời gian "rảnh rỗi" hiếm hoi trong không gian yên lặng một mình này cho tư duy sáng tạo. Bên trong mỗi khoang toilet của Google đều gắn một bảng điện tử với mã test sử dụng cơ sở dữ liệu. Nó sẽ hiển thị những câu đố được thay đổi hàng tuần, xoáy vào những chủ đề kỹ thuật và mã lập trình testing. Toilet của Google phản ánh rõ triết lý làm việc của họ. Với hệ thống trang thiết bị hiện đại, hào phóng, toilet không chỉ là chốn ỉa đái, nó giúp con người cảm thấy nhẹ nhõm, thư giãn, vui vẻ và tư duy theo cách thức… không bình thường! Đấy là triết lý của Google và chính nhờ vậy mà Google có thể sáng tạo ra hàng loạt những sản phẩm, dịch vụ mới với tốc độ tên lửa!
Năm qua Mỹ, tôi thấy thằng bạn cứ mỗi lần vào toilet là hắn lại ôm theo cái laptop. Hỏi mày tranh thủ chát chít với con nào à? Hắn bảo: tư duy nghiêm túc chứ chát chít chi, không hiểu sao cứ mỗi lần ngồi ỉa, tớ lại tư duy ra nhiều chuyện lớn!
Tôi tin hắn. Cũng như tôi tin, không ít phát kiến vĩ đại làm thay chuyển nhân loại đã có thể nảy sinh từ cái khoảng không gian một mình yên lặng ỉa đái này.
Nói đâu xa, nhìn ngay mấy anh châu Á mũi tẹt da vàng như ta nhưng chuyện ỉa đái của họ cũng khác xa vời vợi. Hồi chuyện ỉa đái vẫn còn bậy như Việt Nam mình, Phó Thủ tướng Malaysia N. Razak đã bức xúc đến mức phải kêu gọi một cuộc "cách mạng toilet" trên toàn quốc. Ông tuyên bố: sự sạch đẹp của "chốn riêng tư" này là thước đo cho sự văn minh của một quốc gia.
Người Hàn quốc thì đã biết nói không với tượng đài lãnh tụ để thay bằng tượng đài nhà xí. “Toà nhà toilet” Haewoojae, hay còn gọi là tượng đài nhà xí là một biểu tượng văn hóa kỳ thú và tự hào của Suwon. Kiến trúc trông như một bệ xí khổng lồ. Bên trong chứa 4 toilet, trong đó một toilet trung tâm có vách, trần, sàn đều làm bằng kính trong suốt và hệ thống âm thanh chất lượng cao phát các bản nhạc cổ điển du dương. Các bức vách của toilet sẽ tự động chuyển sang đục khi có người vào sử dụng. Tác giả tượng đài nhà xí này là kiến trúc sư Sim Jae Duck (người được mệnh danh là Mr. Toilet). Ông nói: “nên học cách xem toilet không chỉ là nơi để bài tiết mà còn là chỗ để thư giãn, suy tư và hạnh phúc”.
Còn với người Nhật, toilet từ lâu đã trở thành một nét văn hóa quan trọng đến mức họ tổ chức hẳn một ngày lễ ỉa đái, gọi là “ngày toilet Nhật Bản” ấn định vào 10/11 hàng năm.
Chuyện ỉa đái quan trọng và mang tính toàn cầu đến mức thế giới cũng đã có Tổ chức nhà cầu quốc tế (World Toilet Organization). Thành lập năm 2001, World Toilet Organization là một tổ chức phi lợi nhuận toàn cầu dành riêng cho việc cải thiện các điều kiện vệ sinh môi trưởng trên toàn thế giới. Hội nghị thượng đỉnh toilet thế giới lần thứ 11 sẽ được tổ chức trong các ngày 22-25/11 năm nay tại Hải Nam, Trung Quốc.
Nhiều nước đã ban hành hẳn bộ qui chuẩn quốc gia về bồn cầu và không gian toilet. Cụ thể và chi li đến từng độ chuẩn ánh sáng, độ bóng sạch, chiều cao bề rộng cũng như hệ thống các “công cụ hỗ trợ”… Việt Nam rất nhiều thứ bộ qui chuẩn quốc gia, kể cả bộ chuẩn về gia đình văn hóa, tổ văn hóa, khu phố văn hóa, Hà Nội thậm chí còn đang xây dựng một bộ chuẩn gọi là “người Hà Nội thanh lịch, văn minh”. Những thứ đó quá nhiều, nhiều đến mức không nhớ hết. Nhưng lại thiếu một bộ chuẩn về bồn cầu và không gian ỉa đái.
Sẽ không quá khi nói rằng: muốn biết cung cách, nề nếp sinh hoạt, tính cách, thẩm mỹ, văn hóa của một chủ nhân, hay thậm chí là của một dân tộc, đừng nhìn vào phòng khách hay chỗ ngồi ăn, hãy nhìn vào chốn ỉa đái trong nhà họ.
Vào chỗ ỉa đái, người ta không chỉ đái ỉa. Bồn cầu ở nhiều quốc gia trên thế giới người ta thiết kế cả thiết bị điện từ phát sóng lan qua bồn cầu để đo tỷ lệ mỡ trong cơ thể, hoặc để sưởi ấm, để đo nhịp tim, huyết áp… Có loại bồn cầu phát sáng trong bóng tối, có nắp đậy phát ra tiếng vo vo như ong khi bộ cảm biến hồng ngoại nhận ra cơ thể người, rồi còn có thể chơi một lúc 6 bản nhạc với tiếng chim hót líu lo, tiếng hòa âm của gió đến tiếng bập bùng của đàn hạc. Có loại bồn cầu vừa ngồi vừa lướt web, xem phim, thậm chí gắn hẳn một giàn nhạc giao hưởng.
Nhìn chuyện ỉa đái, vào chốn ỉa đái của họ đủ biết mức sống, văn hóa của con người và dân tộc họ cách xa người Việt mức nào. Không có nền giáo dục nào mà cô giáo một tay cầm phấn dạy một tay cầm túi phân. Có quốc gia nào mà trung bình mỗi ngày, các đoàn tàu khách xuyên Việt thản nhiên tống đổ xuống đường ray trên 4 tấn phân người và 6 vạn lít nước tiểu.
Lâu rồi, tôi đã viết: Trên thế giới này, chắc mỗi người Việt có văn hoá… đái đường. Hễ thấy những ai thản nhiên móc tay kéo quần tè bên vệ đường thì không cần phải hỏi quốc tịch, bởi chắc chắn đó chỉ có thể là người Việt Nam (xem bài Đông Tây nghịch- thuận trong loạt phóng sự “Ngao du trên trục Đông Tây”).
Ngành văn hóa- du lịch hay thăm dò, thống kê ý kiến du khách. Thấy năm nào cũng đầy rẫy những ý kiến ấn tượng. Nhưng đã bao giờ lấy ý kiến du khách ngoại quốc quanh chuyện ỉa đái này? Nếu hỏi, tôi chắc đa phần họ “kinh sợ” Việt Nam nhất là chuyện… ỉa đái!
Trong vô vàn mục tiêu phát triển, thôi thì chưa phát được cái gì trước hết hãy thay chuyển cho được chuyện ỉa đái. Ưu tiên cho mục tiêu ỉa đái trước có lẽ cũng là một cách thay chuyển văn hóa. Để thay chuyển hình ảnh đất nước, để đất nước phát triển và văn minh, có lẽ phải tư duy đầu tiên cho mục tiêu đái ỉa này!
Lãnh đạo nhà mình, ai cũng “khiêm nhường” không muốn (hoặc không thể) tạo dấu ấn. Thôi thì đừng nói đến dấu ấn gì lớn lao, hãy cố gắng để lại dấu ấn làm thay chuyển chuyện ỉa đái này cũng đã là văn hóa và phước hạnh lắm rồi!
dai duong
UpRXSF1fYei64p58VdLHRoCDo1_500
daiduong1 DAI-TIEN-O-SO-152-LE-LOI-DA-NANG1
untitled cam-dai-bay
Những hình ảnh chỉ có ở Việt Nam