Những
người quan tâm đều dễ dàng đưa ra nhận xét người Thái Hà sắp trở thành
“phản động”, cùng chung số phận với những người biểu tình yêu nước. Đây
là nhận xét đúng đắn, nghiêm túc, nhưng xem xét kỹ hơn sẽ thấy có sự
khác biệt nhất định giữa hai đợt “vấy bẩn ăn tiền” này của giới truyền
thông Hà Nội.
Với
phong trào biểu tình chống Trung Quốc, phải hàng mấy tháng tháng trời
từ khi bùng phát và chỉ đến khi không thể kiềm tỏa, kiểm soát được nữa,
lực lượng “võ mồm” truyền thông này mới vào cuộc để hỗ trợ, để che đậy
cho việc đần áp thô bạo, và cao hơn là để bao biện cho chủ trương “bán
nước” của những quan thầy ở tận chóp bu.
Thế
nhưng với những gì diễn ra ở Thái Hà lại khác. Ngay sau khi “thông báo”
phi lý về xây dựng, lắp đặt “trạm xử lý nước thải bệnh viện” trên phần
Tu viện của giáo xứ Thái Hà (Hiện đang được “mượn” dùng là bệnh viện Đống Đa)
không tìm được sự chấp thuận của Linh mục, giáo dân giáo xứ này chấp
nhận và chỉ chờ có thế, giới truyền thông Hà Nội ào ào vào cuộc… mặc dù
như trên đã nói vẫn chỉ là một giọng lưỡi, vẫn một kiểu cách quy kết,
chụp mũ, vu cáo một cách thô vụng…
Cùng
đó là “lập biên bản vi phạm hành chính” là “tống đạt quyết định xử
phạt” là đe dọa “cưỡng chế ”… nhắm vào hàng chữ thể hiện yêu cầu chính
đáng của Giáo Xứ nơi bảng điện tử mục vụ trên nóc tu viện. “Yêu cầu
nhà cầm quyền Hà Nội trả lại Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế đang mượn làm
Bệnh viện Đống Đa và Hồ Ba Giang cho Giáo xứ Thái Hà” không liên
quan gì tới cái gọi là “trạm xử lý nước thải” trên bệnh viện Đống Đa. Từ
đây có thể thẩy rõ một kế hoạch có sự chỉ đạo tập trung ở cấp cao nhất
Thành Phố, có bài bản, lớp lang, có mũi có tuyến… và tập đoàn Truyền
thông Hà Nội đã được giao nhiệm vụ “đi đầu”, “xung kích” dọn đường cho
cuộc khủng bố cướp đất lần thứ hai.
Như
vậy, việc đưa ra cái gọi là “trạm xử lý nước thải bệnh viện” chỉ bước
một, là bước thâm hiểm nhằm thay đổi kiến trúc cảnh quan chung, tạo một
tiền lệ, một hiển nhiên để tiến tới lấp hồ, rồi san bằng toàn bộ khu
thánh thất thiêng liêng cổ kính này… và nó sẽ biến thành cái gì thì
không thể biết được khi thực hiện “chủ trương di dời các bênh viện ra
ngoài nội thành Hà Nội”.
Nhìn
lại lịch sử có thể thấy một cách vắn tắt là: Khu nhà đất cổ kính hiện
nay đang được sử dụng làm bệnh viện Đống Đa là Tu viện do Dòng Chúa Cứu
Thế xây dựng sở hữu và sử dụng từ những năm đầu thế kỷ trước… nhà nước
Việt Nam Dan Chủ Cộng Hòa đã “mượn” (bằng áp lực”) sử vào nhiều mục
đích khác nhau… giờ trên danh nghĩa đang là một bệnh viện.
Nhà
thờ Thái Hà luôn yêu cầu trả lại khu thánh thất này để sử dụng vào công
tác truyền đạo cũng như công ích xã hội đặc biệt là phục vụ người
nghèo, người thua thiệt trong xã hội theo đúng tôn chỉ của dòng tu. Đã
nhiều lần giới chức Hà Nội đã có kế hoạch di dời bệnh viện đi nơi khác
nhằm thực hiện chủ trương di dời bệnh viện ra khỏi nội thành Hà Nội
cũng như đảm bảo các yêu cầu tối thiẻu về quy định của ngành y (kết cấu
hiện nay là kết cấu của một tu viện chứ không phải kết cấu bệnh viện)…
Nhưng nếu dời bệnh viện đi thì sẽ phải trả lại tài sản này cho Nhà Thờ
vì đây là Thánh tích, là tài sản của Dòng Tu, của cả Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam, không một thành phần nào, một cơ cấu đơn lẻ nào trong Giáo Hội
có quyền bán, chuyển nhượng với bất cứ mục đích gì… và lúc này thì cải
tạo, chia nhỏ mục đích sử dụng (hiện trong khu này đã có nhiều pháp
nhân tồn tại độc lập như Nhà Tang Lễ, Trung Tâm điều trị HIV…) từng
bước xóa sạch các dấu vết Nhà Thờ là là quyết tâm của giới chức Hà Nội.
Một gói đầu tư 75 tỷ đang chờ giải ngân ở cuói năm tài khóa này cho
việc đó… sau nữa sẽ là gì thì không ai quan tâm, nhưng chắc chắn nơi
đây vĩnh viễn không bao giờ còn có thể là Tu Viện là Nhà Thờ nữa
Đó
là lý do khiến cho giới chức Hà Nội đã không còn kiên nhẫn, che dấu
thêm được nữa. Trong các chương trình được loan, phát gần đây Đài
truyền hình Hà Nội đã đã bộc lộ không còn úp mở gì nữa việc“sẽ triển khai xây dựng thêm nhiều công trình nữa tại đây”.
Và
chiều ngày 3/11, một cuộc khủng bố táo tợn bất ngờ được triển khai
với cả trăm người gồm nhiều thành phần: lưu manh côn đồ kết hợp với cán
bộ cơ sở (tổ trưởng tổ phó, cựu chién binh, mặt trận tổ quôc…) lực lượng
an ninh, và hệ thống quay phim chụp ảnh chuyên nghiệp, dưới sự bọc lót
bảo vệ của cảnh sát trật tự, xông vào nhà thờ dùng các loa pin cầm tay
chửi bới, đe dọa, hành hung linh mục tu sĩ, phá phách tài sản… trước
thái độ ôn hòa đầy kiểm soát của tu sĩ cũng như giáo dân.
Đến
lúc này tình hình trở nên căng thẳng và rối rắm, qua hệ thống truyền
thông Hà Nội. Người ta khó hiểu khi thấy sự cuồng loạn của cả hệ thống
chính trị Hà Nội đang phô diễn lại chỉ nhắm vào mấy dòng chữ điện tử
trên nóc tu viện? Cho đến nay, nếu ai chưa đến tận nơi thì cũng không
biết dòng chữ ấy nói gì, và nếu đã đến thì cũng không thể hiểu được vì
sao một dòng chữ không liên quan gì tới “quảng cáo” hay “an ninh trật
tự” lại là đối tượng tấn công quyết liệt, bỉ ổi của cả một “hệ thống
chính trị”?
Ở
đây một sự thật cần phải được thấy rõ là kể từ khi sự kiện “thông báo”
xây dựng “trạm xử lý nước thải”, Giáo xứ Thái Hà không có bất cứ hành vi
nào được cho là “ngăn cản”. Việc giáo dân tập trung cùng đến UBND Quận
Đống Đa chỉ để đưa đơn yêu cầu trả lại nhà, đất của nhà thờ cho Giáo
Xứ.Và dòng chữ trên bảng điện tử mục vụ trong khuân viên nhà thờ cũng
chỉ đơn giản là thể hiện nguyện vọng, ý chí đó, bởi không một ai từ
Linh Mục cho đến giáo dân được quyền bán, tặng, cho phép làm biến dạng
tài sản của Giáo Hội, di sản của tiền nhân, thánh thất thiêng liêng của
Nhà dòng và Giáo hội.
Như
vậy cơn cuồng loạn của “hệ thống chính trị” Hà Nội nhắm vào Giáo Xứ
Thái Hà rõ ràng không phải là “Trạm xử lý nước Thải”, không phải vì
“Quảng cáo” hay “mất an ninh trật tư”. Tất cả là che đậy, là tạo đà cho
cuộc cướp đất lần thứ 2 sẽ diễn ra trong ngày nay ngày mai.
Người
Thái Hà, những người yêu công lý sự thật, những trí thức tiến bộ, những
người yêu nước, những nạn nhân chế độ… hiện đang đứng bên cạnh Thái Hà
đã nhận thức rõ điều này, thế thì kịch bản, hay lo-gich tiếp theo của
giới chức Hà Nội sẽ là :
-
Tổ chức “cưỡng chế” bằng mọi giá hệ thốn bảng chữ điện tử mục vụ trên
nóc tu viện, lôi kéo dư luận, sức phản kháng của Giáo xứ Thái Hà vào
việc bảo vệ tấm bảng mục vụ, bảo vệ tu viện, cùng lúc (hoặc ngay sau đó)
lấy cớ xây dựng “trạm xử lý nước thải”, đào phá, làm biến dạng kết cấu
vốn có của khu Thánh tích (hiện là Bệnh viện Đống Đa). Hoàn thành bước 1
của cuộc cướp đất. Nghĩa là có thể đem cả toàn bộ lực lượng cảnh sát cơ
động của Hà Nôi, các phương tiện kỹ thuật nghiệp vụ cao nhất, mạnh nhất
vào cuộc, gạt bỏ, phá hủy mọi ngăn cản vật lý, dẫm đạp lên cả những
chốn thiêng liêng nhất, để dằn mặt, để tiêu diệt tinh thần công lý sự
thật của Thái Hà… đây cũng sẽ là thông điệp táo tợn nhất ném tới tất cả
những cá nhân, những lực lượng tiến bộ, phản kháng bất tuân chế độ đang
nổi lên khắp nơi, đang liên kết lại, đàng dần tìm được tiếng nói chung
là “công lý-sự thật” là “dân chủ, công bằng và tiến bộ xã hội”.
Chúng
tôi không dự báo, không thách thức hay kích động mà chỉ là bình luận về
những hành vi tham tàn cuồng bạo (nhưng rất “thiếu i-ôt”) mà giới chức
Hà Nội đang sắp tung ra tiếp theo ở Thái Hà.
Vấn
đề đặt ra là Giới chức Hà Nội cần xác định rõ trước khi hành động :
tháo dỡ hệ thống bảng chữ điện tử? hay tháo dỡ nội dung trong bảng chữ
điện tử đó?
-
Điều gì sẽ xảy ra với dư luận trên thế giới khi cả ngàn cảnh sát xông
vào chốn thánh thất thiêng liêng nhất của Dòng Chúa Cứu Thế chỉ để lấy
đi một bảng chữ điện tử? một hành động còn hơn cả lăng nhục không chỉ
cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam mà cả Giáo Hội Hoàn Vũ?
-
Điều gì sẽ xẩy ra khi ý chí nguyện vọng của Giáo dân Thái Hà càng vững
vàng hơn, sẽ không chỉ là dòng chữ trên bảng đèn điện tử , nó sẽ thể
hiện ra trên băng- rôn khổ lớn, trên phướn thả và không chỉ ở vị trí cũ
mà xuất hiện ở mọi nơi có thể. Chẳng lẽ toàn bộ cảnh sát cơ động,
phương tiện kỹ thuật nghiệp vụ hiện đại nhất của Hà Nội chỉ đóng tại
Thái Hà và chỉ để làm cái việc “cưỡng chế” các băng-rôn, khẩu hiệu?
-
Điều gì sẽ xẩy ra khi hàng chục ngàn giáo dân, bức xúc căm giận sự
ngang ngược và đốn mạt của nhà cầm quyền sẽ xuống đường biểu tình phản
đối? (sự kiện tương tự đã diễn ra 2 năm về trước trong các phiên tòa xử
giáo dân Thái Hà) và nội dung trên tay họ sẽ không chỉ là riêng cho
Thái Hà nữa, mà là “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”, mà là “phản đối độc tài cộng sản Trung Quốc xâm lược”. Nên
nhớ là trong mấy tháng qua chỉ mấy chục người biẻu tình với nội dung
này đã làm đau đầu nhức óc giới chức cao nhất của Hà Nội.
Rõ
ràng tình huống đang là bế tắc với giới chức Hà Nội, những hệ lụy nhãn
tiền, cái giá phải trả để “cưỡng chế” cho được một tấm bảng chữ điện tử
là quá lớn, nhưng ý chí, yêu cầu, nguyện vọng chính đáng của Giáo Xứ
lại là không thể “cưỡng chế” được với cái cách đã và đang diễn ra…
Lối
thoát duy nhất cho bế tắc này là tôn trọng sự thật, tôn trọng ý chí
nguyện vọng của nhân dân, nghiêm túc thực thi pháp luât của giới chức Hà
Nội, là
di dời bệnh viện Đống Đa cùng các cơ sở khác đang tồn tại trên tới nơi
có đầy đủ điều kiện, trả lại nguyên trạng tu viện cùng những cơ sở nhà,
đất khác còn có thể cho giáo xứ Thái Hà……
chúng tôi chờ đợi lối thoát này hơn là muốn thấy những hệ luy, thấy cái
giá phải trả quá đắt cho một bảng chữ điện tử đã nêu trên,
Hồ học- Trần Trung Luận
nguồn Nữ vương cong lý
nguồn Nữ vương cong lý











