Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Hóa ra đều ăn cắp hết


Nguời Buôn Gió - Dạo này mình có mấy ông bạn hay nói chuyện với nhau. Các ông bạn đều hơn mình chục tuổi, có ông sắp làm ông ngoại . Có ông là kỹ sư, ông làm văn hóa, ông làm giám đốc...toàn đạo mạo, nghiêm chỉnh.

Đêm nọ hết trò, mình lấy cơm nguội, nói là cơm nguội nhưng mà nguội của gạo Tám thơm. Mình nấu cháo, cháo nhừ sắp ăn được thì cho pate vào quấy lên tan đều, gia vị vừa đủ. Múc ra bát, rắc hạt tiêu, ớt bột, hành phi mấy anh em cùng xì xụp chén. Ai cũng khen ngon, chuyện đêm đông lạnh giá có bát cháo nóng, thơm phức và hớp rượu mật ong. Làm gì chả ngon.

Cháo ấm bụng, rượu ấm lòng. Xong quay ra pha trà ngồi tán phét. Nhân chuyện bữa cháo lại thành miếng ăn từ hồi bao cấp. Hóa ra ông nào hồi ấy cũng đi ăn cắp cả. Ông ở quê thì đi đào trộm khoai của hợp tác xã, thậm chí khoai giống cũng đào trộm. Lại còn khen là khoai ngon, bùi, thơm.

Ông thì ở Hà Nội, bé toàn đi ra cửa hàng mậu dịch rau xanh để ăn cắp củ cải , su hào về muối ăn dần. Ông thì chuyên nghiệp hơn làm miếng sắt tây cắt vát nhọn rồi cuốn lại thành cái công cụ ăn trộm gạo. Đợi rình ở cửa hàng bán gạo người ta sơ sểnh là thúc cái ống nhọn đấy vào bao tải gạo, gạo chảy ra hứng vào túi vải đe bên hông, xong rút ra , phủ áo xuống là vô tư lượn về. Rồi ông đi làm công nhân nhà máy cao su thì ăn cắp mủ, ông làm thợ sơn thì cho sơn vào cà mèn cơm xách về, ông làm cơ khi cuốn dây thép quanh bụng để về nhà gia công làm đinh.

Mình ngẩn người, tưởng có mình hồi bé mới đi ăn cắp đủ thứ rau, củ, quả ở chợ hàng Bè, Đông Xuân hóa ra các ông đạo mạo như thế này hồi trước cũng đi '' chợ búa'' như mình cả.

Chuyện xong, dường như cũng thấy rượu vào lời ra, giờ toàn bậc cha chú cả. Các ông ý cũng ngại ngần, sau cùng cả hội tự dưng thốt.

- Đm hồi đó không ăn cắp vặt thì chết đói.

Giờ nhìn cảnh bên Bắc Hàn, đói cũng y như Việt Nam năm nào. Không biết dân Bắc Hàn có biết xoay sở ăn cắp như tụi mình không. Nhìn thấy tuyết rơi rét mướt thế, không ăn cắp thực phẩm thì sức đâu chống cái lạnh và để khóc lãnh tụ cơ chứ.

Nguời Buôn Gió

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Vì sao người giàu Trung Quốc di cư ra nước ngoài, nhất là muốn sang Mỹ ?


Một vài tháng trở lại đây, tin tức về việc những người Trung Quốc giàu có đổ xô di cư ra nước ngoài xuất hiện trên tất cả các phương triện truyền thông trong và ngoài Trung Quốc, việc này đã trở thành tâm điểm của công luận.

Một vài tháng trở lại đây, tin tức về việc những người Trung Quốc giàu có đổ xô di cư ra nước ngoài xuất hiện trên tất cả các phương triện truyền thông trong và ngoài Trung Quốc, việc này đã trở thành tâm điểm của công luận.



Khẩu hiệu trên tấm bảng: "Mua nhà, lấy thẻ xanh"


Có bốn vấn đề liên quan trong sự kiện này:



Thứ nhất, chính xác có bao nhiêu người giàu Trung Quốc đang có kế hoạch di cư? Theo cuốn sách mới xuất bản của Hu Run, có hơn 950.000 triệu phú, trong đó 46% đang cân nhắc di cư, 14% đã rời đi hoặc đang nộp đơn xin nhập cư, và 76% các gia đình có tài sản hơn 100 triệu nhân dân tệ muốn di cư.

Thứ hai, những người di cư giàu có này là những người có quyền lực, danh vọng, tiền bạc và tài năng – đó là những người ưu tú của xã hội.

Thứ ba, một phân tích về nguyên nhân của sự di cư – để bảo vệ tài sản cá nhân – cho thấy rằng một “cuộc sống có chất lượng tốt hơn” chỉ là một lý do bề mặt. Lý do chính là nền kinh tế Trung Quốc đã bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất của nó.

Thứ tư, những người giàu Trung Quốc đều sẽ nhập cư tới châu Âu và Mỹ, do đó để lại Trung Quốc một sự thiếu hụt tiền mặt cực độ, làm cho nền kinh tế ở Trung Quốc đang nguy cơ sụp đổ.

Một khám phá xa hơn nữa sau khi phân tích sâu sắc sự di cư của những người giàu có.

Thứ nhất, nhóm những người giàu Trung Quốc là những người được hưởng lợi trong 3 thập kỷ qua và có mối quan hệ sâu sắc với chính quyền ĐCSTQ. Họ là những người nắm chắc tình hình nội bộ nhất. Họ biết được tính chất nghiêm trọng của các vấn đề ở Trung Quốc và tính cấp bách của thời gian. Nói một cách so sánh, họ giống như những loài động vật chạy trốn khi động đất, rời đi trước khi thảm họa bùng nổ.





20 người Trung Quốc bị bắt vì cố vượt biên trái phép sang Mỹ (Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, 2008)


Thứ hai, những người giàu có này là thành phần ưu tú của xã hội. Họ không muốn sự giàu có và vinh quang của họ bị diệt vong cùng với Trung Quốc. Ngoài ra, sự ra đi của họ có nghĩa là đất nước này đang đánh mất tài năng và nguồn vốn. Chảy máu chất xám là một dấu hiệu quan trọng của sự thất bại.

Thứ ba, những người di cư giàu có của Trung Quốc vẫn là một con số khá nhỏ sơ với dân số. Tuy nhiên, sự ảnh hưởng đến tất cả các thành phần xã hội sẽ rất lớn. Nó sẽ dẫn đến một “tác dụng cảnh báo” cho mọi người và sẽ làm lung lay sự tin tưởng mỏng manh của họ về một “xã hội hài hòa”.

Sự lựa chọn đầu tiên cho những người giàu Trung Quốc di cư không phải là những nước đang phát triển, mà là Bắc Mỹ – cụ thể là Canada và Hoa Kỳ. Trong số báo ra ngày 11 tháng 9 năm 2011 của Forbes, bài báo có tiêu đề Tại sao người giàu Trung Quốc muốn di cư tới Mỹ đã liệt kê những ưu thế của chế độ Mỹ, chẳng hạn như nền kinh tế tự do kinh doanh và sự cung cấp hàng hóa công cộng cơ bản của chính phủ. Có lẽ điều mỉa mai nhất là, mặc dù Trung Quốc đã trở thành một nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới chỉ đứng sau Mỹ, nhưng người ta chỉ thấy người Trung Quốc đang tiếp tục di cư tới phương Tây chứ không thấy người nước ngoài nhập cư vào Trung Quốc.
(Theo kanzhongguo, tin180)



KHI BÀ TIẾN SĨ HỘI PHỤ NỮ VIỆT NAM CA BÀI CA LUÂN LÝ




NGUYỄN DƯƠNG



 

Mới đây báo chí  đưa tin tại Hội nghị tập huấn về công tác phòng chống tệ nạn mại dâm được tổ chức mới đây tại Hà Nội, bà tiến sĩ  Nguyễn Thị Mai Hoa, phó trưởng Ban Tuyên giáo thuộc Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam đã phát biểu trước báo giới nêu rõ quan điểm của mình về tệ nạn mại dâm:“Nữ bán dâm sẽ không biết xấu hổ khi cần tiền”. 


“Tinh thần” chung trong bài phát biểu của bà tiến sĩ Hoa là cực lực lên án các cô gái bán dâm, xem đó là hình ảnh mang lại nỗi nhục quốc thể, là nguyên nhân dẫn đến đất nước suy nhược: 

“Mại dâm là nguyên nhân trực tiếp làm suy thoái đạo đức truyền thống tốt đẹp của dân tộc, làm xấu đi hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Mại dâm vẫn là rào cản đối với sự phát triển kinh tế – xã hội, là nguyên nhân trực tiếp hoặc gián tiếp gây bất ổn về trật tự chính trị – xã hội”.


Đi xa hơn nữa bà Phó ban tuyên giáo của Hội đã “nâng quan điểm” và mạt sát những phụ nữ bán dâm thật thậm tệ. “Ở bất cứ xã hội nào, phụ nữ làm nghề mại dâm đều bị coi là loại người xấu xa, mạt hạng…bị xã hội, gia đình, người thân coi khinh, dư luận xã hội lên án”.


Và cuối cùng bà đã có câu kết luận thật chua chát và cay nghiệt: “Gái bán dâm sẽ không biết xấu hổ khi cần tiền”.


Thưa bà. Tôi không hiểu bà ở trong tổ chức cao nhất của Hội phụ nữ để làm gì khi mà bà không hề có một lời chia sẻ, cảm thông với những cô gái bán dâm, thay vào đó bao nhiêu tội lỗi, bao nhiêu lời cay độc bà đều đổ lên đầu họ. Bà có biết hầu hết các cô gái bán dâm đều từng mơ ước được học hành lên đến học vị tiến sĩ như bà, được ngồi vào cái ghế phó ban tuyên giáo của hội phụ nữ quốc gia (và sẽ còn tiến xa hơn nữa) như bà hay không?  Và có biết bao cô gái muốn thoát ra con đường đó mà nào có được. Tại sao cùng phận nữ nhi má hồng  mà bà lại không hề có chụt chạnh lòng, thương cảm cho hoàn cảnh của họ.


Tôi nghỉ họ đâu đủ tầm và đủ sức để có thể là suy thoái đạo đức của dân tộc, làm mất đi hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Và họ cũng không có đủ thâm độc, nguy hiểm như “các thế lực thù địch” để có thể làm “rào cản” đối với sự phát triển kinh tế – xã hội, gây “bất ổn” về trật tự chính trị – xã hội. Nếu như nói theo khẩu khí của bà thì chính gái mại dâm đã làm cho đất nước này kiệt quệ, đạo dức xã hội xuống cấp, gây nên bất ổn chính trị -  xã hội… Sao đất nước tươi đẹp và giàu mạnh của chúng ta có Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ lại có thể mong manh dể vở đến như vậy. Sao những con điếm xấu xa, mạt hạng như bà nói lại có thể làm được cái chuyện còn ghê gớm hơn đế quốc phản động như vậy!


Gái bán dâm không phải ai cũng thích ăn diện, lười lao động như bà nói mà phần đông trong số họ là do hoàn cảnh đưa đẩy, số phận không sắp đặt cho họ có một cuộc sống bình lặng, êm ấm. Bà nghỉ họ sung sướng lắm hay sao khi phải từ bỏ ước mơ được học hành, được vui chơi, có người yêu thương mình và có một mái ấm gia đình. Phần đông các cô gái bước chân vào cái nghề này không phải vì bản thân họ mà vì hoàn cảnh gia đình. Bà có biết những đồng tiền mà họ kiếm được sẽ giúp cha mẹ già đau ốm ở quê nghèo sống qua ngày, cho các em ăn học để nuôi niềm mơ ước sẽ không đi lại theo con đường của họ. Chắc bà chưa bao giờ phải chạnh lòng khi thấy các cô gái bán hoa khi ra bưu điện gửi tiền về cho gia đình mà không biết viết. Có cô gái bị bắt vào trại phục hồi nhân phẩm còn nhắn lại với bảo kê, tú bà hàng tháng cứ gửi dùm tiền về cho cha mẹ rồi mai mốt ra trại làm lại trả nợ… Rồi có những phụ nữ đã bước sang tuổi 40 – 50 vẫn phải đi bán dâm hàng đêm, họ đâu còn đủ sức để mà đua đòi ăn diện chẳng qua là vì đói nghèo.


Nói cho công tâm, trong bài phát biểu của mình bà cũng chỉ ra hoàn cảnh đã đưa đẩy họ vào con đường này: “Nông dân thiếu ruộng sản xuất do bị thu hồi, công nhân thiếu việc làm do ảnh hưởng suy thoái kinh tế thế giới cộng với tình hình di dân tự do phát triển nên tình hình tệ nạn mại dâm nói riêng diễn biến phức tạp và tiềm ẩn phức tạp”. Hì hì đúng là giọng điệu của dân tuyên giáo. 


Diễn biến phức tạp và tiềm ẩn phức tạp là cái giống gì? Sao bà không nói huỵch toẹt là dạo này ở quê không có đất làm ruộng, ở thành thị thì không có việc làm nên người ta đổ xô đi làm đĩ và số lượng đĩ năm tới sẽ cao hơn cùng kỳ năm nay. 


Bà có đau lòng hay không khi báo đưa tin  “Gần 70 cô gái chen chân dự tuyển lấy chồng Hàn Quốc, “126 cô gái VN bị rao bán như hàng hóa ở Malaysia”… Bà có biết khi bước chân vào nghề này họ đã chấp nhận mọi đắng cay, bị hành hạ đánh đập, bóc lột như nô lệ. Rồi hàng ngàn cô gái bị bán sang nước ngoài làm điếm chịu bao đọa đày tủi nhục. Rồi hàng vạn cô dâu Việt bán thân sang xứ người với chuỗi ngày đầy nước mắt, trong đó có người bị chồng đánh đập cho đến chết, có người không chịu nỗi cảnh sống địa ngục đã phải nhảy lầu tự tử.


Sao lúc đó chẳng thấy Hội phụ nữ của bà đâu cả, sao không thấy bà hiệu triệu chị em phụ nữ  xuống đường vạch mặt bọn đầu gấu, tú bà, bọn buôn người bất nhân. Chắc lúc đó bà đang bận đăng đàn chưởi gái mại dâm.


Về câu nói gái mại dâm “Làm xấu đi hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam” tôi thấy bà đã hơi quá lời rồi đó. Người nước ngoài, nhất là báo chí nước ngoài khi nhìn nhận, đánh giá về nạn mãi dâm ở VN họ không hề đổ lỗi hoặc coi thường người phụ nữ mà thay vào đó là sự cảm thông, chia sẻ. Họ không lên án gái bán dâm mà mổ xẻ tìm ra nguyên nhân nào đã đưa đẩy người phụ nữ vào con đường này và tìm ra lối thoát cho họ. Đó chính là cách nhìn “biện chứng” và nhân văn chứ không quy chụp, miệt thị như bà. Ở bất cứ đất nước văn minh nào trên thế giới đều có phố đèn đỏ nhưng chẳng ai xem thường, có cái nhìn xấu về hình ảnh người phụ nữ ở những đất nước đó cả. Cũng như nghề mại dâm ở VN đã có từ thời xa xưa  (có một thời ta đã ngộ nhận “là tàn dư của chế độ cũ”) và đến nay nó đã tiếp tục phát triển như một quy luật tất yếu của xã hội loài người. Và chính vì vậy mà hình ảnh người phụ nữ Việt Nam chẳng xấu hoặc tốt hơn lên vì nghề mại dâm cả.


Bà nói “Gái bán dâm sẽ không biết xấu hổ khi cần tiền” đúng nhưng chưa đủ. Nếu cần tiền thì không riêng gì gái mại dâm mà hầu hết mọi người đều không biết xấu hổ. Nếu cần tiền để chữa chạy cho con đang nằm viện thì thằng đực rựa vừa xấu vừa già như tôi cũng sẵn sàng bán dâm (nếu có người mua) mà không biết xấu hổ. Chỉ đáng khinh là có người đã có quyền, có tiền mà vẫn làm điều đáng hổ thẹn như chạy chức chạy quyền, chạy bằng cấp, dối trên gạc dưới, vơ vét, tham ô, sống vô cảm với đồng bào, có khi đi lên bằng chính thân xác của mình. Thưa bà chính những người như thế mới làm xấu đi hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam đó.


Tất nhiên trong bất cứ xã hội từ cổ chí kim nào thì không ai cổ súy, ca ngợi cho cái nghề bán dâm, nhưng để mà đánh giá họ là xấu xa, mạt hạng, bị coi khinh, lên án như bà thì thật là kinh quá. Trong khi Quốc Hội đang bàn thảo có nên xem mại dâm là một nghề và mới đây bà Lê Thị Hà, Phó cục trưởng cục tệ nạn xã hội phát biểu rất nhân bản: “Vì nhiều hoàn cảnh xô đẩy mà phụ nữ phải bước vào con đường mại dâm nên phải giúp đỡ để họ tiếp cận các dịch vụ xã hội, giúp họ bớt bị tổn thương” thì bà đã lại có những phát ngôn ấn tượng quá.


Viết đến đây tôi lại nhớ đến bài hát “Nhăng nhố” của nhạc sĩ Trần Tiến. Bài hát mà nếu ai nghe qua dù sắt đá, cay nghiệt lắm cũng phải mềm lòng. “Để mai em lấy được anh chồng hiền. Thì ta sẽ đến tặng em thật nhiều. Nhiều bông hoa trắng… triệu bông hoa trắng. Để em lên xe hoa, hoa trắng giăng đầy. Em hết những ngày lang thang.”


Nếu không yêu thương được thì xin bà đừng rẻ rúng làm tổn thương họ.


Tác giả gửi cho Quê choa


Chết Bởi Thức Ăn và Thuốc Uống Độc Hại Của Trung Quốc.



Nguồn: chuacuuthe.com

Chết bởi Trung Quốc: Thực phẩm, hàng dỏm và hàng rẻ

VRNs (29.12.2011)

Trung Quốc là nước xuất khẩu lớn nhất về Thủy sản cho Hoa Kỳ, cung cấp then chốt về thịt gà và chiếm 2/3 lượng trà thế giới đang dùng, cung cấp hơn 60% nước táo đặc, 50% tỏi và những số lượng đáng kể về mọi thứ từ lê đóng hộp và nấm đóng hộp đến mật ong thường và mật ong chúa.

Trung Quốc còn là nơi sản xuất 70% pennicillin của thế giới, 50% aspirin và 33% Tylenol. Các công ty dược phẩm Trung Quốc cũng chiếm lĩnh nhiều thị trường thế giới về kháng sinh, enzyme, acid amino, thuốc bổ. Trung Quốc còn chiếm lĩnh đến 90% thị trường thế giới về Vitamin C, đóng vai trò hàng đầu trong việc sản xuất Vitamin A, B12 và E, bên cạnh những thành tố gốc trong các thuốc mutivitamins.

Những thực phẩm và dược phẩm nói trên của Trung Quốc mang đầy chất độc. Đó là lý do tại sao thực phẩm và thuốc men của Trung Quốc luôn luôn bị nêu tên đầu bảng trong số những món bị chận lại ở các cửa khẩu và thu hồi bởi Cơ quan thực phẩm và dược phẩm Hoa Kỳ và Cơ quan an toàn Thực phẩm Âu Châu. Tác giả đã liệt kê một số những vụ án liên quan đến việc gian thương Trung Quốc đầu độc người tiêu dùng như sau:

Thứ nhất là vụ bỏ chất Melanine trong sữa. Chất Melanine thực sự là một hóa chất có giá trị – khi nó không được lén lút bỏ vào thức ăn. Nếu bỏ chất melanine vào trong thức ăn cho gà, chó mèo, sữa, hay sữa bột trẻ em thì nó phá hủy hai trái thận nhanh hơn bất kỳ thứ gì khác. Sở dĩ gian thương Trung Quốc cho melanine vào trong thực phẩm vì số lượng nitrogen cao trong melanine sẽ làm tăng chỉ số chất đạm (protein). “Sự giả mạo protein của Trung Quốc” như thế, nhằm đánh lừa những nhân viên kiểm tra thực phẩm về độ protein trong các thực phẩm. Vì melanine rẻ hơn protein rất nhiều, pha chế thêm melamine sẽ mang lại nhiều tiền cho bọn tội phạm. Năm 2008 có gần 300 ngàn trẻ em Trung Quốc bị bệnh và sáu trẻ em chết vì 22 hãng sữa Trung Quốc âm mưu bỏ chất melanine vào sữa nước và sữa bột trẻ em.

Thứ hai là vụ bỏ chất Heparin vào thức ăn. Chất Heparin là một hoạt chất chống đông máu rất phổ thông trong những vụ giải phẫu và chuyền máu cũng như lọc thận, được tinh chế từ màng nhờn của ruột heo. Để tăng lời, gian thương Trung Quốc đã bỏ thêm vào heparin một chất có hoạt tính tương tự như heparin nhưng nguy hiểm chết người, đó là chất chondroitin sulfate với nồng độ sulfate quá tải, đưa đến những phản ứng trầm trọng có thể giết người như hạ áp huyết, thở rút, nôn mửa và tiêu chảy. Điều đáng ghê sợ là tà chất này rất giống heparin khiến việc điều tra tạp chất heparin rất khó khăn; tà chất này lại rẻ gấp 100 lần với giá trung bình $9 một pound so với heparin $900 một pound. Lòng tham vô đáy của gian thương khiến họ đã trộn tới 50% hóa chất giả này trong thuốc heparin bán trên thị trường. Cho tới nay, thuốc heparin của Trung Quốc đã giết hằng trăm người Mỹ và làm hằng ngàn người trọng thương.

Thứ ba là thức ăn Trung Quốc bị ô nhiễm trầm trọng. Sự ô nhiễm môi trường với các chất thải độc địa ngấm sâu vào đất đai, nước uống, không khí … khiến Trung Quốc – cái nôi sản xuất của thế giới và cũng là môi trường ô nhiễm tệ nhất hoàn cầu – biến thành địa điểm xuất cảng những thức ăn và sản phẩm nhiễm độc tố đủ loại từ chì, chất hóa học, thuốc trừ sâu bọ, kim loại, thủy ngân….. Ví dụ Hoa Kỳ nhập khẩu nước táo từ Trung Quốc mỗi năm lên đến 500 triệu gallons có chứa độc tố arsenic, một chất kim loại nặng có thể tạo ung thư nằm trong đất trồng táo tại Trung Quốc. Hoặc những loại trà nhập khẩu từ Trung Quốc có chứa chất chì vì bọn gian thương Trung Quốc đã trải lá trà ra trên sàn một nhà kho vĩ đại rồi lái xe truck lên trên để khói thải từ ống bô của xe làm trà mau khô hơn. Vì Trung Quốc dùng xăng có chì, không có cách nào hữu hiệu hơn để biến những lá trà xanh thành một loại vũ khí giết người hàng loạt. Ngoài ra, gian thương Trung Quốc còn làm gạo plastic bán cho những người dân làng nghèo đói Trung Quốc: Theo một giới chức của Hiệp Hội Tiệm Ăn Trung Hoa thì “ăn ba chén cơm gạo này sẽ tương đương với việc nuốt nguyên một bịch ny lông”.

Chương 3:Chết Bởi Hàng Dỏm, Hàng Rẻ Tiền Của Trung Quốc.

Hàng hóa của Trung Quốc có một đặc điểm chung là giá rẻ (người ta hay nói đùa là giá rẻ hơn bèo). Chính vì giá rẻ nên người ta không cần cân nhắc, so đo giá cả khi mua và vì thế theo tác giả đã xảy ra rất nhiều tai nạn cho người tiêu thụ như:

-Bạn gãy cổ khi một cái dè tồi trên xe đạp rơi vào bánh xe và ném bạn qua tay lái.
-Đứa con trai của bạn đang chơi bóng chày và bị một quả bóng rơi ngay trên “mũ an toàn” – cái mũ vỡ tan tành khi bị quá bóng rơi trúng; đầu cháu bị thương tích.

-Một người khách ngồi xem trận đấu Super Bowl bị phỏng tay vì cái Remote TV bị bốc cháy trong tay.

-Nhà người láng giềng của bạn bị cháy rụi vì cái quạt bị chạm điện.

-Người bạn thân nhất của bạn bị thương khi điện thoại di động trong túi phát nổ và bắn mảnh vào tim.

Sở dĩ gian thương Trung Quốc không quan tâm đến yếu tố an toàn cho người tiêu thụ và các nhà sản xuất Trung Quốc không sợ bị trừng phạt vì có bị kiện ra tòa họ cũng được nhà nước Bắc Kinh bao che và nhất là rất khó theo đuổi một vụ kiện đòi bồi thường tại Hoa Kỳ hay tại Trung Quốc. Ngoài ra, cán bộ kiểm phẩm an toàn của Trung Quốc đã bị mua từ trên cao xuống đến thấp. Đây là bộ máy tham ô và tồi bại nhất thế giới. Tác giả đã nêu ra một số tai hại gây ra bời những hàng dỏm của Trung Quốc như sau:

Thứ nhất là vụ tường tiền chế (Drywall) của Trung Quốc. Bọn gian thương Trung Quốc đã pha vào thạch cao những tro phế thải từ các nhà máy Trung Quốc chạy bằng than có nồng độ lưu huỳnh cao, để sản xuất ra tường tiền chế bán sang Hoa Kỳ. Chất độc lưu huỳnh trong tường tiền chế của Trung Quốc không những làm không khí trong nhà ngửi giống như trứng thối và tấn công hệ thống khí quản, mà chất ga lưu huỳnh rất mạnh nên còn làm xói mòn các đường ống, và làm hỏng các máy móc và hệ thống quạt, sưởi, điều hòa không khí, biến nữ trang bằng bạc thành màu đen, và giết chết chó mèo trong nhà. Tường tiền chế làm từ Trung Quốc đã được phát hiện trong khoảng 100 ngàn căn nhà mới tại nhiều tiểu bang ở Hoa Kỳ.

Thứ hai là vụ chì trong đồ chơi trẻ con. Chất chì cho vào sơn làm khô rất nhanh và do đó làm giảm đáng kể chi phí sản xuất. Chì cũng là chất có giá thành thấp và mềm dẻo hơn thay thế cho các kim loại đắt tiền hơn như niken và bạc trong các sản phẩm như đồ trang sức và nữ trang rẻ tiền. Nhưng, chất chì tấn công trẻ con khốc liệt vì bộ óc và cơ thể đang phát triển của chúng rất nhạy cảm dù với lượng tương đối nhỏ của kim loại nặng. Chỉ từ những lượng chì rất nhỏ, trẻ con có thể bị những thương tổn không thể hồi phục được, mà trong cuộc sống sau này chúng sẽ sinh ra bất cứ thứ bệnh gì, từ rối loạn thiếu sự tập trung và tính hiếu động thái quá, cho đến hành xử tội phạm, phình não, và hư hoại cơ quan trọng yếu.

Thứ ba là chất độc Cadmium trong đồ chơi trẻ em. Chất cadmium là một chất độc hại khủng khiếp. Chất này có thể sinh ra ung thư, sinh ra các phản ứng hô hấp rất nghiêm trọng như viêm phổi độc tính và đau phổi. Cadmium cũng có thể hút mật độ của các tỷ trọng chất khoáng (mineral) ra khỏi xương, do đó gây ra cơn đau xương sống và khớp trầm trọng trong khi làm tăng các rủi ro gãy xương; và có thể gây ra rối loạn hoạt động thận dẫn đến hôn mê. Gian thương Trung Quốc dùng chất này sơn lên trên các đồ trang sức bán cho trẻ em vì khó phát hiện hơn chì và làm màu sắc óng ả. Trong năm 2010, Walmart đã bị phát giác việc bán các vòng/dây chuyền cho trẻ em có pha cadmium, được sản xuất để mô phỏng các nhân vật trong bộ phim Disney Công Chúa và Chú Ếch.

Thứ tư là lừa bịp chất lượng. Bên cạnh việc sử dụng chất độc trong sản phẩm, các gian thương Trung Quốc còn nổi tiếng trên thế giới là “hàng dỏm”, tức hàng thiếu chất lượng. Sự lừa bịp chất lượng này diễn ra bằng cách ở giai đoạn đầu, công ty sản xuất Trung Quốc chế tạo ra một loạt hàng mẫu đúng chất lượng theo yêu cầu của công ty Mỹ. Thế là công ty Mỹ hài lòng và đã ký hợp đồng sản xuất với công ty Trung Quốc với một khối lượng sản phẩm nhất định trên cơ sở hàng tuần hoặc hàng tháng vì giảm giá thành đến 50%. Sau đó, nhà sản xuất Trung Quốc bắt đầu thay thế các nguyên vật liệu hay các bộ phận bằng những thứ phẩm chất kém như là một phương cách gia tăng lãi suất. Bớt một chút chỗ này, cạo một tý chỗ kia; nhưng không bao giờ bớt quá nhiều trong một lần để khỏi bị phát hiện. Thí dụ về một trường hợp “cắt xén” liên quan tới vỏ bánh xe đã gây tai nạn chết người tại Hoa Kỳ khiến hàng chục triệu vỏ xe đã bị thu hồi.

Đoàn Hùng

Cười Chút Chơi: Những Câu Nói Đầy "Ấn Tượng" Của Lũ "Đỉnh Cao Trí Tuệ".



Hieu Le


"Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, biết kế thừa những tinh hoa dân chủ của các nhà nước pháp quyền trong lịch sử và đã, đang phát triển lên tầm cao mới, khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản” - Đồng chí Nguyễn Thị Doan, giáo sư tiến sĩ chó phủ địt nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa.

"…hãy nhìn ra nước ngoài để thấy rõ hơn những thành tựu của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta trong lĩnh vực Nhân quyền." - Đồng chí Mượn sướng Nguyễn Văn Hưởng, thứ xưởng Bộ Công an.


“Tôi đi các nước thấy giá tiêu dùng đắt đỏ, một đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 nghìn đồng, nhưng ở Việt Nam chỉ mấy chục nghìn. Trong nước tôi đi chợ rau muống ở đô thị có thể 5.000 đồng/mớ, đi xuống vùng nông thôn chỉ 2.000, xuống nữa có khi rẻ hơn" - Đồng chí Đỗ Văn Đương, đại biểu cửa hàng rau muống Hồ Chí Minh.


"Đây là những cuộc biểu tình yêu nước tự phát, cho nên các cấp và Công an Hà Nội không có chủ trương trấn áp, bắt giữ người biểu tình tự phát... Tôi cũng không đồng ý với việc cảnh sát khiêng người lên xe buýt, vì đây là người biểu tình yêu nước, không phải là đối tượng hình sự, nên cần phải rút kinh nghiệm, chấn chỉnh ngay" - Đồng chí Rung sướng Nguyễn Đức Nhanh - Chó phổng cục xưởng Phổng cục Ăn Xin II - Bộ Công an, Tán dóc Công an Hà Nội.


“Một thực tế hiển nhiên là Trung Quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam" - Đồng chí Mượn sướng Nguyễn Chí Vịnh.


“...nhân dân Việt Nam luôn luôn ghi nhớ với lòng biết ơn sâu sắc sự ủng hộ, giúp đỡ to lớn của đảng, chính phủ và nhân dân Trung Quốc giành cho nhân dân Việt Nam trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây và sự nghiệp xây dựng đất nước hiện nay...” - Đồng chí Cổng xí hư Nguyễn Phú Trọng.


"Khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt - Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau". - Đồng chí Cổng xí hư Nguyễn Phú Trọng.


"Đảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam hết sức coi trọng và mong muốn cùng với Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc tiếp tục đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước ngày càng đi vào chiều sâu, theo đúng phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt..." - Đồng chí thủ sướng Nguyễn Tấn Dũng.


"Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc Xã hội chủ nghĩa láng giềng, với hơn 1 tỷ 350 triệu dân, đang phát triển, có vị thế và uy tín ngày càng cao trên thế giới, một khi các đồng chí tôn trọng độc lập chủ quyền của Việt Nam và mong muốn Việt Nam cùng phát triển...” - Mượn sướng Nguyễn Chí Vịnh.


"Việt Nam nguyện cùng với Trung Quốc, tăng cường sự hiểu biết và tin cậy lẫn nhau, tăng cường giao lưu và hợp tác trong các lĩnhv ực, kiên trì giữ gìn đại cục hữu nghị Việt-Trung, cùng nỗ lực vì hoà bình, ổn định và phát triển của khu vực..." - Mượn sướng Ngô Xuân Lịch.


“Trước kia chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh. Nay thì nhiều con sâu lắm! Nghe mà thấy xấu hổ. Không nhẽ cứ để mãi như vậy, mai kia người ta nói là cả một bầy sâu, tất cả là sâu hết. Thế đâu có được! Một con sâu đã nguy hiểm rồi. Một bầy sâu là chết cái đất nước này!”- Đồng chí Phủ địt nước nhiều sâu Trương Tấn Sang.


(Theo tin hành lang thì đúng ra câu kết rất là Nam bộ là: Một bầy sâu là chết mẹ cái đất nước này!)

Việt Cộng Bạo Ác Hơn Trung Cộng


Tác giả: Vi Anh
So sánh hành động Việt Cộng trù dập Blogger Huỳnh Thục Vy bằng tiền phạt rất lớn và thời hạn nộp rất ngắn với hành động TC truy thu thuế để trù dập nghệ sĩ Ngải Vị Vị, VC tỏ ra bạo ác hơn TC nhiều.

Một, Việt Cộng bạo ác hơn vì đã áp dụng trò bá đạo này trước và thường hơn TC. Việt Cộng đã sữ dụng trò đánh vào túi tiền của những nhà dân chủ Việt Nam lâu rồi. Một là luật sư Lê Trần Luật, một luật sư dũng cảm dám nhận biện hộ cho giáo dân Thái Hà chống lại nhà cầm quyền CS đã cướp đất của giáo xứ Thái Hà ở Hà nội. VC đã xét văn phòng, tịch thu máy móc, và ra lịnh truy thu thuê một cách tùy tiện và phi pháp đối với Lê Trần Luật.


Hai là đối với blogger Điếu Cày yêu nước anh dũng đi biểu tình với sinh viên và viết blog chống TC xâm lấn biển đảo của đất nước VN. CS Hà nội bày đặt chuyện và đặt điều truy thu thuế cho mươn nhà dể bỏ từ Ông. CS Hà nội còn “cực kỳ” bạo ác hơn, khi Điều Cày mãn hạn tù mà CS không thả, tiếp tục giam cấm cố. Có tin của vợ Ông, dường như Ông bị CS ám hại “mất tay”. Ba là bây giờ CS phạt hành chánh Blogger Hùynh thục Vy một tiền vạ rất lớn 270 triệu.


Hình thức VC làm có khác nhau cái thì truy thu thuế, cái thì phạt hành chánh, nhưng “ ý đồ” của VC vẫn là một; đó đánh vào túi tiền rất khiêm tốn của những người đấu tranh, dể phạy vất vả lo đóng hay nếu không có tiền đóng thỉ bỏ tù để bịt miệng cá nhân nhà đấu tranh và khủng bố tinh thần, đe dọa, gây sợ hãi cho toàn thể dân chúng Việt Nam. Đó là một lọai khủng bố do, của, vì Đảng Nhà Nước CSVN.


Hai, VC bạo ác hơn TC ở chỗ VC qui số tiền truy thu và phạt vạ rất cao và thời gian phải nộp rất gấp. Số tiền phạt 270 triệu $VN là quá lớn và cao đối với việc làm và với con người Hùynh thục Vy là một thanh nữ mới 26 tuổi. Số tiền đó một người lao động ở VN trung bình phải làm việc cả chục năm, không ăn, không mặc gì cả gì cũng không có đủ số tiền như thế.

Càng bạo ác hơn, VC buộc Hùynh thục Vy phải nột trong 10 ngày. Gia đình và Hùynh thục Vy có bán nhà ra đường mà ở, bán cũng không kịp.Cả nhà Cô có chạy nợ vắt giò lên cổ cũng không kịp, không đủ. Người dân VN chánh trực có muốn gởi tiền giúp Hùynh thục Vy như người dân Trung Hoa giúp Ngải Vị Vị cũng làm không kịp.


Ba, CS bạo ác với Ngải Vị Vị và Hùynh Thục Vi như vậy vì CS sợ dân viết blog chánh trị, nhứt la trong thời kỳ người dân trong Thế Giới Á rập sữ dụng những trang mạng xã hội phát động, huy dộng những cuộc biểu tình lật đổ những chế độ độc tài ở Bắc Phi va Trung Đông.


Gần đây những nhà đấu tranh chống chế độ độc tài phát huy sáng kiến sử dụng tối đa các blog, các trang mạng xã hội như Facebook để tranh đấu. Ở TC hầu hết những cuộc người dân biểu tình, nổi dậy chống bất công, áp bức, đốt xe cảng sát, bao đồn công an, bắt cán bộ làm con tin, hàng năm hơn 70,000 vụ đều có sư giúp đỡ của các blogger phát dộng, huy động, loan thông tin, nghi luận.


Ở trong chế độ VC, bloggers chánh tri làm sáng tỏ vấn đề nhậy cảm và di ứng mà CS Hà nội muốn ém nhẹm như Bắc Kinh xâm chiếm các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cũng như chuyện Trung Quốc được vào khai thác bauxite ở Cao Nguyên VN. Nhà báo và nhiều người yêu nước dùng blog để phổ biến vấn đề dị ứng và nhậy cảm đối với tương quan TC-VC.


Hầu hết các đài phát thanh có chương trình tiếng Việt, BBC của Anh, RFI của Pháp, RFA và VOA của Mỹ, Ủy Ban Bảo vệ Ký giả đều lên án các vụ CS Hà nội trấn áp nhà báo, blogger của VN.


Việc CS bắt giữ những người viết blog chánh trị đem nhốt trong tù CS trở thành một vấn đề quốc tế, “quốc tung”, mất măt CS đến nổi CS Hà nội cũng ngán, phải thả hai nhà báo Đoan Trang và blogger Người Buôn Gió để Tổng Bí Thư Nông đức Mạnh đi công du Úc.

Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak cũng bày tỏ mối quan ngại trước hành động của Đảng Nhà Nước CS đàn áp báo chí và hạn chế quyền tự do ngôn luận, thời gian gần đây. Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo CPJ, ông Bob Dietz đã lên án CSVN là "một trong những nước vi phạm quyền tự do thông tin internet trầm trọng nhất trên thế giới". Tổ chức nhân quyền Mỹ Human Rights Watch từ New York, lên tiếng kêu gọi CS Hà nội hủy bỏ hết các tội danh quy chụp cho ba nhà báo mạng điện tử. Theo HRW, những vụ bắt bớ mới nhất này cho thấy Hà Nội cố gắng dập tắt những tiếng nói chỉ trích.

Số người có Internet và sử dụng Internet ngày càng tăng, số bloggers tăng nhanh nhứt. Blog trên phương diện khoa học, kỹ thuật và công năng chỉ là những trang nhựt ký trên mạng Internet. Nhưng những người yêu nước, thương dân VN biết sử dụng đã trở thành súng thần công, trọng pháo nã pháo đài độc tài CS.


Một hình thức dân báo ra đời, hấp dẫn, nhiều người trong chế dộ CS lém nhung xem nhiều hơn “báo đài” của CS. Ở VN thời CS Hà nội có 702 cơ quan báo chí, 813 ấn phẩm, 67 đài phát thanh truyền hình, một hãng thông tấn quốc gia, một đài truyền hình kỹ thuật số mặt đất, 10 báo điện tử, 130 trang tin điện tử, và hơn 15.000 nhà báo đều do Đảng Nhà Nước cấp thẻ. Nhưng không có một tờ báo của tư nhân.


Nhưng người dân coi đó là cơ quan tuyên truyền cho CS, rất ít người coi. Trái lại dân báo thông tin, nghị luận, nhanh và thực rất nhiều người xem dù là xem lén. Nhiều tổ chức theo dõi báo chí toàn cầu như Phóng Viên Không Biên Giới bản doanh ở Pháp và Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo CPJ ở New York và người Việt ở Bắc, ở Nam, ở Trung và ở hải ngoại nhận thấy càng ngày càng có nhiều những người Việt, nhà báo, trí thức, đấu tranh, trẻ già, suốt từ Bắc chí Nam viết blog chính trị và blog chánh trị tràn ra hải ngoại VN.


Người viết ai mà không thích những blog
hợp tình, hợp lý như thế này đây. Như bài «Tản mạn cho đảo xa» do Trung Bảo “viết lách” trên số xuân báo Du Lịch, về các cuộc biểu tình của giới trẻ phản đối Trung Quốc xâm chiếm đảo Hoàng Sa, Trường Sa: "Nếu có “kẻ xấu” nào đó “kích động” người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những “kẻ xấu” này. Ngược lại, khi “người tốt” tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng “người tốt” này cần phải được xem lại…”

http://vietbao.com/D_1-2_2-44_10-448_12-1/

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

Bình Nhưỡng thanh trừng những người có thể trở thành đối lập . Theo Tổ chức Ân Xá Quốc tế, nhiều đối lập 'tiềm tàng' bị xử tử.



Quân đội Bắc Triều Tiên trong lễ duyệt binh ngày 10/10/2010.

Quân đội Bắc Triều Tiên trong lễ duyệt binh ngày 10/10/2010.
REUTERS/Petar Kujundzic/Files

Lê Phước


Vào lúc Bắc Triều Tiên cử hành tang lễ cho nhà lãnh đạo Kim Jong Il, báo Pháp dành nhiều bài phân tích về quốc gia này. Đáng chú ý hơn cả là bài viết đăng trên nhật báo Le Monde với hàng tựa  : « Theo Tổ chức Ân Xá Quốc tế, nhiều đối lập 'tiềm tàng' bị xử tử ».


Tổ chức này cho biết, quá trình chuyển giao quyền lực sau cái chết của nhà lãnh đạo Kim Jong Il đã biến Bắc Triều Tiên thành một trong những nước có chính sách đàn áp nặng nề nhất thế giới. Bình Nhưỡng đã cho xử tử hoặc tống giam hàng trăm người. Ân Xá Quốc tế nhấn mạnh, chính phủ muốn loại trừ các quan chức bị xem là những người có khả năng đe dọa cho tiến trình chuyển giao quyền lực cho Kim Jong Un.
Giám đốc Ân xá Quốc tế vùng Châu Á Thái Bình Dương, ông Sam Zarifi , cho là Kim Jong Un và phe cánh họ Kim muốn củng cố chính quyền mới bằng cách tăng cường trấn áp và thanh trừng đối lập.




Le Monde nhấn mạnh, việc thanh trừng này không phải là chuyện mới mẻ ở Bắc Triều Tiên. Hồi năm 1994, khi nhà lãnh đạo Kim Nhật Thành qua đời, để củng cố quyền lực mới của ông Kim Jong Il , hàng chục ngàn người bị cho là « những đối lập chính trị tiềm tàng» đã bị đưa vào các trại nhốt tù chính trị cùng với gia đình họ. Một vài người đã bị xử tử.




Nói về các nhà tù chính trị, Bình Nhưỡng luôn phủ nhận sự tồn tại của loại nhà tù này ở Bắc Triều Tiên. Thế nhưng, Tổ chức Theo dõi nhân quyền quốc tế cho biết, có đến 6 trại tập trung thuộc diện này. Lập luận trên dựa trên các nhân chứng tại chỗ và hình ảnh chụp được qua vệ tinh.




Ân Xá Quốc tế và Tổ chức Theo dõi nhân quyền cho biết, Bắc Triều Tiên hiện có đến 200 000 tù nhân chính trị, trong đó đa số bị buộc tội thông đồng do là thân nhân của người bị tình nghi có hoạt động chống đối chính phủ. Những tù nhân bị nhốt trong các tại tập trung để làm việc khổ sai từ 10 đến 12 giờ mỗi ngày. Liên quan đến tra tấn, tờ báo cho biết, hiện tượng này diễn ra một cách có hệ thống ở Bắc Triều Tiên.




Cũng dựa trên hình ảnh vệ tinh và nhân chứng trên thực địa, Ân Xá Quốc tế khẳng định : kể từ năm 2001, các trại tập trung bắt đầu được mở rộng. Một vài trại rộng đến 90 km2.




Đảng lao động Triều Tiên bắt đầu thắng thế trước quân đội ?




Đánh giá về tương lai chế độ Bình Nhưỡng, Le Monde dự đoán : « Bình Nhưỡng có thể sẽ hướng đến một chế độ độc tài có hơi hướng đa nguyên ».




Hồi trước, khi kế nhiệm cha mình, ông Kim Jong Il  đã 51 tuổi và đã có thâm niên trên 20 năm tham gia điều hành công việc ở chóp bu đất nước. Còn hiện tại, Kim Jong Un chưa đầy 30 tuổi và mới « bắt đầu sự nghiệp » hồi cuối năm ngoái. Kim Jong Un mang hàm đại tướng và là phó chủ tịch quân ủy trung ương. Theo tờ báo, việc nắm Ban Quân ủy trung ương là quan trọng, cho thấy vai trò của Đảng bắt đầu vượt trên quân đội.




Ban Quân ủy trung ương là cơ quan chỉ đạo quân sự tối cao của Đảng lao Động Triều Tiên còn Ủy ban quốc phòng là thuộc quân đội. Việc bổ nhiệm Kim Jong Un  vào Ban quân ủy trung ương là dấu hiệu cho thấy sự thắng thế trở lại của đảng, khác với thời Kim Jong Il quân đội chiếm ưu thế. Ngay trong thông cáo công bố cái chết của ông Kim Jong Il , Trung ương đảng và Ban quân ủy trung ương cũng đã được nêu tên trước Ủy ban quốc phòng.




Giải thích cho sự thay đổi này, Le Monde cho biết, do vào những năm 1990, khi ông Kim Jong Il kế thừa Kim Nhật Thành, thì quân đội được xem là lực lượng duy nhất có thể bảo vệ đất nước trong tình hình đầy bất ổn. Sự « phục sinh » của đảng được bắt đầu từ khi chuẩn bị chuyển giao quyền lực cho Kim Jong Un. Một chuyên gia tại Hàn Quốc nhận định : « Như vậy, Ban Quân ủy trung ương từ đây sẽ có quyền lực hơn Ủy ban quốc phòng ».




Theo một số chuyên gia, sự « phục sinh » lần này của Đảng Lao Động Triều Tiên cho thấy có thể đó là sự chuyển giao từ một chế độ độc tài cá nhân sang chế độ độc tài đa nguyên, ở đó, đảng, quân đội, chính phủ sẽ cùng đề suất biện pháp cho vị lãnh đạo tối cao quyết định. Như vậy, mặc dù quyết định cuối cùng thuộc về chóp bu của đảng, nhưng sẽ có thể xuất hiện những luồng ý kiến khác nhau trong hệ thống.




Vòng dây độc tài được nới lỏng dĩ nhiên là sẽ tạo thuận lợi cho các nhóm đối lập. Thế nhưng, theo Le Monde, trong ngắn hạn, nguy cơ đảo chính quân sự bị loại trừ. Giới cầm quyền nước này cố xiết chặt tay nhau ủng hộ Kim Jong Un để tránh sự sụp đổ cả hệ thống. Hơn nữa, cũng để tránh việc mâu thuẫn nội bộ bị nước ngoài lợi dụng. Mọi sự bất ổn của hệ thống đều có thể tạo thuận lợi cho những tham vọng tiềm ẩn.




Trong tình hình đó, để tránh mọi nguy cơ, tờ báo quan ngại, chính quyền mới có thể cố chứng tỏ việc làm chủ tình thế bằng cách siết chặt ngoại giao. Cuối cùng, theo Le Monde, tình hình còn lệ thuộc vào ngưỡng chịu đựng của người dân. Giới hạn của sự chịu đựng này là bao lớn, tờ báo nhấn mạnh, đó là một ấn sổ rất khó tìm lời giải.



Rfi


2011: Năm cách mạng


Hình: ASSOCIATED PRESS
Nguyễn Hưng Quốc
Phần lớn giới sử gia và giới bình luận chính trị đồng loạt gọi năm 2011 là năm cách mạng. Đó là một trong những năm hiếm hoi đánh dấu những thay đổi lớn lao và ngoạn mục trên thế giới. Nhiều người ví nó với hai khúc ngoặt trong lịch sử: năm 1848 với cuộc nổi dậy của dân chúng đòi giải phóng nông nô, đòi bình đẳng và dân chủ, thoạt đầu xuất phát từ Pháp, sau lan rộng sang khoảng 50 quốc gia khác, từ châu Âu đến châu Mỹ La Tinh, được mệnh danh là “Mùa xuân của các quốc gia và mùa xuân của các dân tộc”; và năm 1968 với cuộc xuống đường liên tục và rầm rộ của hàng triệu học sinh, sinh viên và công nhân Pháp nhằm đòi tăng lương, cải thiện điều kiện lao động cũng như quyền tự do và tự trị trong lãnh vực giáo dục và trí thức. Cả ba thời điểm 1848, 1968 và 2011 đều có một đặc điểm giống nhau: những người dân bình thường đồng loạt đứng dậy chống lại chính quyền và thiểu số thống trị họ.

“Năm cách mạng” 2011 bắt đầu từ ngày 17 tháng 12 năm 2010 lúc anh thanh niên bán rau quả Mohamed Bouazizi tự thiêu sau khi bị cảnh sát áp bức ở Tunisia. Cái chết của người thanh niên bị đẩy vào đường cùng này khiến dân chúng phẫn nộ và từ ngày 24 tháng 12, họ xuống đường đòi hỏi công lý. Số người tham gia các cuộc biểu tình càng ngày càng đông. Cảnh sát cũng đành bó tay. Cuối cùng, ngày 14 tháng 1, Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali, nhà độc tài từng cai trị Tunisia suốt 24 năm với bàn tay sắt phải trốn sang Saudi Arabia. Cuộc cách mạng mùa xuân hay còn được gọi là “Mùa xuân Ả Rập” (Arab Spring) khởi sự.
Ngọn lửa cách mạng từ Tunisia lan sang Ai Cập. Từ ngày 25 tháng 1, dân chúng bắt đầu xuống đường biểu tình ở Cairo, Alexandria và Suez. Cảnh sát đàn áp dữ dội. Người dân vẫn không khiếp sợ. Họ tiếp tục tràn xuống đường. Càng lúc càng đông. Cả hàng triệu người. Đầy nghẹt trên các đường phố. Cảnh sát, sau đó, đành nhượng bộ. Cuối cùng, Tổng thống Hosni Mubarak từ chức vào ngày 11 tháng 2, chấm dứt 30 năm cai trị Ai Cập một cách hà khắc. Cuộc cách mạng ở Ai Cập thành công sau 18 ngày tranh đấu.
Ngày 15 tháng 2, dân chúng Libya bắt đầu đổ xuống đường phố ở Bengazi chống lại Gaddafi và đã bị trấn áp một cách dã man. Hàng trăm người bị giết chết. Giữa tháng 3, Mỹ và khối NATO quyết định can thiệp. Mấy tháng sau, ngày 20 tháng 10, Gaddafi bị bắn chết, chấm dứt 42 năm cai trị Libya như một bạo chúa.
Cuộc cách mạng khởi đầu từ Tunisia và Ai Cập tiếp tục lan rộng sang nhiều nước khác ở Trung Đông và Bắc Phi với các cuộc nổi dậy rầm rộ của dân chúng ở Bahrain, Yemen, Algeria, Jordan, Morocco, Oman và Syria, và, với mức độ nhỏ hơn, ở Lebanon, Saudi Arabia, Sudan và Western Sahara. Kết quả của các cuộc nổi dậy này thay đổi theo từng nước. Ở Yemen, Tổng thống Ali Abdullah Saleh bị thương trong cuộc tấn công bằng bom của quân nổi dậy, phải sang Saudi Arabia điều trị, sau đó, tuyên bố sẽ chuyển giao quyền lực cho người khác, chấm dứt 33 năm cai trị. Tổng thống Omar al-Bashir của Sudan tuyên bố sẽ không tìm cách tái tranh cử sau khi hết nhiệm kỳ vào năm 2015. Vua Abdullah ở Jordan phải giải tán nội các đến hai lần để xoa dịu lòng dân. Ở Bahrain, chính phủ phải thả các tù nhân chính trị và cam kết thay đổi nhiều chính sách quan trọng. Ở Morocco, chính phủ hứa hẹn thay đổi hiến pháp, tôn trọng nhân quyền và đẩy mạnh các cuộc vận động chống tham nhũng. Ở Kuwait, nội các sụp đổ, chính phủ cũng hứa hẹn dân chủ hóa. Ở Western Sahara, nhiều tù nhân chính trị cũng được thả và thiết quân luật cũng bị bãi bỏ. Ở Algeria, Tổng thống Abdelaziz Bouteflika cũng tuyên bố bãi bỏ thiết quân luật (vốn kéo dài đến 19 năm!) và hứa thay đổi hiến pháp để mở rộng dân chủ hơn.
Cho đến nay, chỉ có cuộc nổi dậy ở Syria là vẫn còn kéo dài và có vẻ đẫm máu nhất. Dân chúng bắt đầu đổ xuống đường biểu tình vào ngày 26 tháng 1. Họ bị chính quyền Bashar al-Assad trấn áp khốc liệt. Hàng ngàn người bị giết chết. Hàng ngàn người khác bị bắt giam. Dân chúng vẫn không sợ. Vẫn ào ào xuống đường phản đối. Chính phủ tuyên bố nhượng bộ: bãi bỏ thiết quân luật kéo dài cả 40 năm, theo đó, chính phủ có thể nhân danh an ninh và trật tự để sử dụng quyền lực bất cứ lúc nào cần, bất chấp những quy định chung của hiến pháp và luật pháp về nhân quyền. Họ cũng cho phép thành lập các đảng đối lập. Tuy nhiên, dân chúng vẫn không hài lòng với những biện pháp nửa vời như thế. Họ vẫn tiếp tục xuống đường tranh đấu. Tổng thống Assad vẫn không chịu rút lui. Cho đến nay, súng vẫn nổ và người vẫn chết. Chính phủ nhiều nơi trên thế giới, kể cả Liên hiệp các nước Ả Rập, Liên hiệp Âu châu và Mỹ kịch liệt lên án Tổng thống Assad và kêu gọi ông từ chức. Chưa ai biết các biến động ở Syria sẽ dẫn đến đâu.
Gọi năm 2011 là năm cách mạng, chúng ta không dừng lại ở các nước độc tài ở Trung Đông và châu Phi. Các cuộc xuống đường của quần chúng xuất hiện ở nhiều quốc gia, kể cả các quốc gia dân chủ hoặc tương đối dân chủ. Đáng kể đầu tiên là các cuộc xuống đường của người dân Hy Lạp. Thật ra, ở Hy Lạp, các cuộc xuống đường lớn đã hình thành từ năm 2008, tái xuất hiện vào năm 2010 và bùng nổ dữ dội vào tháng 5 năm 2011 ở hầu hết các thành phố lớn, từ Athens đến Thessaloniki, Larissa, Patras, Volos, Rethymno, TripoliKalamata. Cuộc biểu tình nào cũng quy tụ cả hàng ngàn, có khi đến hàng chục ngàn người. Nội dung các yêu sách của dân chúng bao gồm từ các vấn đề kinh tế đến xã hội và chính trị, trong đó có vấn đề dân chủ.
Cũng cần kể đến các cuộc xuống đường của thanh niên ở Mỹ cũng như ở các quốc gia phát triển cao trong phong trào gọi là “Chiếm Wall Street” (Occupy Wall Street). Phong trào bắt đầu từ ngày 17 tháng 9 khi một số các nhà hoạt động xã hội biểu tình ở trung tâm tài chính New York nhằm lên án những bất bình đẳng trong xã hội cũng như những ảnh hưởng của tầng lớp giàu có trên các chính sách quốc gia. Họ tự xưng là đại diện cho 99% dân số thầm lặng và thiệt thòi để đối lập với thiểu số 1% bao gồm giới thượng lưu vừa có tiền vừa có thế lực. Cuộc biểu tình ở New York nhanh chóng lan rộng sang gần 1000 thành phố thuộc 82 quốc gia trên thế giới, kể cả London, Frankfurt, Rome và Hong Kong. Ở Úc, phần lớn các thành phố lớn, từ Sydney đến Melbourne, Brisbane và Perth đều có phong trào Chiếm Wall Street.
Cuối cùng, vào đầu tháng 12, nổi bật lên trên các bản tin quốc tế là các cuộc biểu tình đông đảo của dân Nga chống lại Thủ tướng Putin và cuộc bầu cử mà họ cho là gian lận mới được tổ chức. Có cuộc biểu tình quy tụ cả 50.000 người. Hơn nữa, biểu tình không những nổ ra ở Moscow mà còn ở khá nhiều thành phố khác. Đó là những cuộc biểu tình lớn nhất ở Nga kể từ ngày chủ nghĩa cộng sản sụp đổ. Có nơi, như thành phố Novosibirsk, có hơn 4.000 người xuống đường, bất chấp cái lạnh thấu xương (trừ 20 độ C!). Chính vì vậy, nhiều người gọi đó là cuộc cách mạng tuyết (snow revolution).
Năm 2011, như vậy, mở đầu bằng cuộc cách mạng mùa xuân ở Trung Đông và Bắc Phi, và kết thúc bằng cuộc cách mạng tuyết ở Nga. Cuộc cách mạng đầu lật đổ ba nhà độc tài (ở Tunisia, Ai Cập và Yemen), giết chết một nhà độc tài khác (Gaddafi ở Libya) và khiến một số nhà độc tài phải nhượng bộ, cam kết không tham dự các cuộc bầu cử trá hình lần tới. Cuộc cách mạng sau thì chỉ mới khởi phát. Phải chờ đến năm 2012 mới biết kết quả.
Nhưng như vậy cũng đủ làm cho năm 2011 trở thành một năm nổi bật trong lịch sử nhân loại.
* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

“Quần chúng tự phát” – Hình thức đàn áp mới?


Khánh An, phóng viên RFA
Một loại hình đàn áp tôn giáo mới xuất hiện những năm gần đây là hình thức “quần chúng tự phát” và những phân biệt đối xử thường xảy ra với những người theo tôn giáo.
Courtesy Nuvuongcongly
Chiều ngày 03/11/201, lúc 14h30, một đám côn đồ đã kéo vào Nhà thờ Thái Hà phá phách, gây rối trật tự, uy hiếp Dòng tu.
Kỳ trước, quý vị đã nghe các bạn Hùng, một giáo dân Công Giáo ở Hà Nội, Tiến – một học viên Pháp Luân Công, Hiếu – một tín hữu Tin Lành ở Sài Gòn và thầy Chơn Minh, một tu sĩ Phật Giáo đến từ Cà Mau nhận định về những hình thức đàn áp tôn giáo hiện nay tại ở Việt Nam.
Trong kỳ cuối này, mời quý vị tiếp tục theo dõi các vị khách mời trên kể nói về một loại hình đàn áp tôn giáo mới xuất hiện những năm gần đây là hình thức “quần chúng tự phát” và những phân biệt đối xử thường xảy ra với những người theo tôn giáo.

Phân biệt đối xử

Bây giờ, mời quý vị theo dõi tiếp ý kiến hôm trước của thầy Chơn Minh:
Có thể họ âm mưu mượn tay giáo gian để xóa tên những giáo hội truyền thống, hoặc họ mượn con người ở trong tôn giáo, họ tha hóa những con người đó.
Thầy Chơn Minh
Thầy Chơn Minh: …Và bên cạnh đó họ xây dựng cả một chiến lược để mà đánh phá tôn giáo. Rõ ràng có điều đó. Có thể họ âm mưu mượn tay giáo gian để xóa tên những giáo hội truyền thống, hoặc họ mượn con người ở trong tôn giáo, họ tha hóa những con người đó đứng lên ly khai tôn giáo để rồi làm mất đoàn kết tôn giáo, để rồi (quảng bá hình ảnh tốt đẹp về tự do tôn giáo) qua những người ít quan tâm tới vấn đề tôn giáo và những người du khách về. Chứ tại sao lại có những người quan tâm tới tôn giáo, thí dụ như ông các đại sứ hoặc những người của các ủy hội nhân quyền quốc tế, của Ủy hội Tôn giáo Hoa Kỳ họ qua Việt Nam, họ quan tâm tới vấn đề tôn giáo và họ luôn gặp trắc trở trong vấn đề thăm những vị chức sắc đang nằm trong gọng kiềm của chính quyền. Còn người bình thường thì có bao giờ quan tâm tới những người đó đâu thì làm sao họ biết được. Đó, cái bản chất của người cộng sản là như thế.
Khánh An: Vâng. Chúng ta đang nói đến những cách thức, các loại hình, công cụ cũng như chiến lược mà Đảng CSVN và Nhà Nước Việt Nam đang sử dụng trong việc đàn áp tôn giáo. Bên cạnh những điều mà thầy Chơn Minh vừa phân tích, tập trung rất nhiều vào chiến lược gây chia rẽ từ bên trọng nội bộ của các tôn giáo. Thế còn có loại hình mà mới gần đây thường xuyên xuất hiện trong rất nhiều những sự kiện tôn giáo, đó là loại hình “quần chúng tự phát”. Mọi người nghĩ như thế nào về cách thức người ta sử dụng “quần chúng”? Có phải chăng loại “quần chúng” này có bàn tay đằng sau điều khiển họ? Hay sự thật đó là một nhóm người dân thường và họ cảm thấy bức xúc trước những tình trạng xảy ra nên họ đứng lên chống đối?
Thầy Chơn Minh: Thực ra “quần chúng tự phát” thì (cười) cũng là họ thôi, cũng là đảng viên hết chớ đâu phải là người ngoài đâu, ít nhất thì cũng cỡ 10 tuổi đảng, 20 tuổi đảng, 30 tuổi đảng, 40 tuổi đảng. Hầu như đa số họ là cựu chiến binh và những người đã từng làm việc trong chính quyền như hội phụ nữ, đoàn thanh niên cộng sản này kia nọ đó. Thật sự “quần chúng tự phát” đa số là những người đó. Tại sao họ phải làm việc đó? Vì họ có quyền lợi.
thaiha12022011c-305.jpg
Công an cùng côn đồ xông vào bắt Giáo dân Thái Hà khi đang tuần hành trên đường phố Hà Nội sáng thứ Sáu 2-12-2011, yêu cầu chính quyền trả lại các cơ sở cho Giáo xứ. File photo.
Ví dụ như thầy từng tiếp xúc với một người, họ nói : “Thầy ơi, họ cho con có 200 ngàn mà biểu con tới đó rồi nói xấu này kia nọ, thì bây giờ nếu mà tự nhiên mất có nửa tiếng đồng hồ mà con có 200 ngàn thì thôi chớ, mình chịu khó một chút có sao đâu”. Rồi sau đó họ tới xin lỗi thầy: “Thầy ơi hồi nãy con nói mà bây giờ có 200 ngàn để đi chơi này nọ, thôi thì thầy cũng thông cảm cho con”. Có, có những con người đó, họ tới họ (chửi mắng) xối xả lắm, xong rồi họ quay lại họ xin lỗi. Vấn đề ở đây là vì cái quyền lợi nhỏ thôi mà người cộng sản họ rất hay trong vấn đề đó, họ làm cho người dân này thèm khát đồng tiền ghê lắm, thèm khát những cái danh lợi nhỏ chút chút đó lắm. Ví dụ như họ có thể bỏ (tiền) ra làm cho cái gia đình đó tán gia bại sản, rồi họ cho chút chút đó rồi họ kêu người dân làm những chuyện này kia.
Ví dụ như chuyện tu viện Bát Nhã mà cô Khánh An có biết không?
Khánh An: Dạ vâng.
Thầy Chơn Minh: Trong cái vụ đó thì những thành phần “quần chúng tự phát” toàn là gái điếm, dân giang hồ, xì ke ma túy, họ chở tới nguyên một xe, họ đổ xuống. Họ chở từ Sài Gòn hay ở đâu đó, họ chở tới gần chùa rồi đổ xuống. Họ bảo mỗi người khi vô rồi ra lấy được một món đồ nào đó của một ông thầy, một tăng thân hoặc một sư cô thì kể như được 200 ngàn. Có bằng chứng đàng hoàng thì sẽ được 200 ngàn. Đa số “quần chúng tự phát” toàn là người của họ một phần, rồi là những người do họ thuê mướn. Họ chỉ vì quyền lợi chút đỉnh thôi! Mà những người đó thuộc thành phần nào? Những thành phần coi như bần cùng dưới xã hội rồi.
Còn như cái vụ ở nhà thờ Thái Hà vừa rồi có cái bà gì ở hội phụ nữ đó, đều là người của họ không, làm gì có quần chúng tự phát! Bản chất bên trong của nó thì những người trong nước họ hiểu rất rõ.

Gây mâu thuẫn

Khánh An: Vâng. Không biết có ai có ý kiến nào khác qua những điều mà mình chứng kiến không?
Hùng: Vâng. Chị cho em nói tiếp.
Khánh An: Vâng. Mời anh.
Một đám gọi là “quần chúng tự phát” xông vào nhà thờ Thái Hà để mà gây áp lực rồi là khủng bố, đánh đập các tu sĩ. Thực ra đấy toàn là người của họ thôi.
Bạn Hùng
Hùng: Vâng. Cái vấn đề mà chị Khánh An đề cập tới đó thì nó là một trong những hình thức mà hiện tại chính quyền đang dùng để đàn áp tôn giáo đó. Đó chính là việc lợi dụng để gây mâu thuẫn, chia rẽ các tôn giáo với nhau, giữa những người không theo đạo và những người theo đạo đấy ạ. Tức là lúc mà họ cần đàn áp tôn giáo này thì họ tôn cái tôn giáo kia lên, họ lợi dụng lực lượng của tôn giáo kia để có thể xỉ vả, nói xấu, hoặc là gây chia rẽ giữa các tôn giáo với nhau. Còn cái việc dùng “quần chúng tự phát” thì nếu những người không quan tâm thì họ có thể nghĩ là “ừ, cái tôn giáo đấy làm cái gì sai trái mà để dân tình họ bức xúc như thế”. Nhưng mà thực ra về bản chất thì đó không phải là quần chúng tự phát, mà em nghĩ nếu mà dùng chữ cho đúng thì em nghĩ đấy chỉ là “côn đồ” thôi, bởi vì thực ra là người của họ.
Em đơn cử cái vụ ngày 3-11-2011 vừa rồi, vào lúc 2 giờ 45 phút có một đám gọi là “quần chúng tự phát” xông vào nhà thờ Thái Hà để mà gây áp lực rồi là khủng bố, đánh đập các tu sĩ. Thực ra đấy toàn là người của họ thôi. Nhìn mặt trong số đấy em biết có người là an ninh, là công an. Đấy không phải là “quần chúng tự phát” mà thực ra đấy là người của họ. Họ bị lợi dụng hoặc vì quyền lợi, vì lợi ích, hoặc là vì cái này cái kia, hoặc bị áp lực mà phải đến và phá rối như thế. Còn đằng sau đấy họ được cái gì thì chắc là mọi người cũng ngầm hiểu thôi.
Khánh An: Vâng. Nãy giờ chúng ta cũng nghe khá nhiều câu chuyện về vấn đề “quần chúng tự phát”, bây giờ nếu mà nói ở mức độ vi mô hơn, mọi người có thấy rằng là nó có sự khác biệt giữa một người theo một tôn giáo và một người dân thường hay không ở trong những sinh hoạt bình thường trong xã hội?
Hiếu: Chắc chắn là có rồi. Bản thân em, em về quê em làm giấy chứng minh, em ghi vô mục tôn giáo là “Tin Lành” thì người công an làm giấy họ gây khó dễ, họ bắt em phải ghi là “không”. Thì thực chất em cũng biết là khi mà vô đảng hay đoàn viên hay một cái gì đó của tổ chức chính quyền thì chắc chắn là phải ghi trên hồ sơ là “không” ở mục tôn giáo. Nếu ghi có một tôn giáo nào đó thì chắc chắn họ sẽ bác bỏ cái đơn đó. Một số anh chị từng là tín hữu Tin Lành khi làm một chức vị nào đó trong một công ty thuộc cơ chế nhà nước, nếu có gốc Tin Lành thì họ luôn luôn bị “đì” mặc dù họ có khả năng, có trình độ nhưng họ không thể nào thăng tiến được nếu như họ không từ bỏ cái lý lịch “Tin Lành” của mình.
giaoxuthaiha03nov2011250.jpg
Chiều ngày 03/11/201, lúc 14h30, một đám côn đồ đã kéo vào Nhà thờ Thái Hà phá phách, gây rối trật tự, uy hiếp Dòng tu. Photo courtesy of Giáo Xứ Thái Hà.
Khi mình mang danh một tổ chức tôn giáo mà đi cứu trợ thì chính quyền luôn luôn gây sự khó dễ. Cái chương trình “Mùa hè Xanh” hay gì đó, thì trước khi tin Chúa thì em cũng là một đoàn viên, nhưng mà khi em tin Chuá thì em không được ở trong hội đoàn đó nữa. Sau này khi qua bên Tin Lành, em có tham gia chương trình gọi là “Hướng đạo sinh”. Khi tụi em tập trung lại để dọn rác hay làm các công việc đại loại giống như là “Mùa hè xanh” mà em đã từng làm thì chính quyền kéo ra còn đông hơn cả bọn em để mà buộc tụi em phải giải tán, không được làm những điều đó mặc dù những điều đó trước đây em đã từng làm với danh nghĩa là “đoàn viên”, nhưng bây giờ với danh nghĩa “Hướng đạo sinh” của tổ chức Tin Lành thì họ không cho làm, mặc dù nó cũng giống nhau thôi.
Khi mình có phản ứng lại thì họ sẽ bắt mình với tội gọi là “chống người thì hành công vụ” hay là họ sẵn sàng đánh đập mình và họ ra tay rất là tàn ác. Những trường hợp đó em gặp rất là nhiều và có một số bạn có thể bị đánh ngất xỉu. Những trường hợp như vậy tụi em rất bức xúc, không hiểu tại sao cũng là một hình thức, cũng một cách làm việc giống nhau, cũng một ý nghĩa giống nhau nhưng họ lại có sự phân biệt đối xử như vậy đó.

Tôn giáo có thể tồn tại?

Khánh An: Vâng. Qua những điều mà mọi người chia sẻ thì mình thấy một bức tranh rõ ràng hơn. Mình nêu ra những vấn đề như thế rồi thì mọi người có nghĩ rằng có cách thức nào đó để tôn giáo có thể tồn tại giữa lòng xã hội Việt Nam hay không?
Hiếu: Mình nghĩ giải pháp tốt nhất là có thể làm thay đổi đi cách suy nghĩ của các nhà lãnh đạo rằng tôn giáo thuần túy là thờ phượng đấng mà họ tin, chứ không muốn tranh chiếm hay cướp đoạt chính quyền hay làm chính trị gì. Chính quyền luôn luôn quy những tổ chức tôn giáo mà không thuộc quyền quản lý của họ là làm chính trị, âm mưu lật đổ chính quyền, hay thành lập quân đội gì đó. Họ luôn luôn có sự nghi ngờ đó.
Khánh An: Vâng.
Hùng: Thật ra em nghĩ bởi vì những khó khăn đối với các tôn giáo thì nó đến từ chính quyền (nên) em chỉ hy vọng rằng ở Việt Nam pháp luật được tôn trọng hơn. Chỉ khi nào pháp luật được tôn trọng thì mọi quyền tự do của người dân sẽ được tôn trọng thôi. Còn đề ra một giải pháp để thay đổi thì em nghĩ là nó quá sức của em.
Khánh An: Vâng. Bây giờ thì chắc là Khánh An mời thầy Chơn Minh, trước khi mình kết thúc câu chuyện ở đây.
Tôn giáo thuần túy là thờ phượng đấng mà họ tin, chứ không muốn tranh chiếm hay cướp đoạt chính quyền hay làm chính trị gì.
Bạn Hiếu
Thầy Chơn Minh: Vấn đề này thực sự ra tôi cũng biết là nó tế nhị lắm và nó nhạy cảm nữa. Câu trả lời rất khó cho các bạn. Đúng là cô Khánh An đặt một câu hỏi rất là “hóc búa” đó nghe, nhưng không sao! Vì sao? Vì đây là ước muốn của tất cả mọi người dân trong đất nước này chứ không riêng gì các tôn giáo đâu. Trong một quốc gia thì có ba cơ quan tách rời, đó là hành pháp, lập pháp và tư pháp, Nhưng ở đây chính quyền cộng sản họ bao trùm hết, thì bây giờ nếu như chính họ không có thay đổi thì làm sao mà đất nước này thay đổi được?! Hỏi ra các bạn trẻ thì bạn nào cũng cảm thấy bức xúc trong cuộc sống của mình hết, nhưng mà để giải quyết thì trong lòng ai cũng suy nghĩ một câu là “ước gì cái chế độ này không còn nữa để mình được tự do sống, được tự do làm việc, tự do làm cái gì mà mình cảm thấy là đúng”.
Đó là một ước muốn lớn lao mà không ai dám nói, nhưng mà ai cũng nghĩ đó là “thay đổi thể chế”. Cái đó là cái ước muốn duy nhất, bởi vì ai cũng biết nguyên nhân của mọi vấn đề mà từ nãy giờ mình bàn luận đó, thì tất cả đều do cái tư tưởng và chính sách của đảng cộng sản mà ra cả. Và thay đổi là thay đổi từ đảng cộng sản chứ không thể nào mà thay đổi từ cá nhân của người này, hay từ của ông thủ tướng hay của ông chủ tịch nước, hay của ông tổng bí thư, mà thay đổi là thay đổi từ trong cái tư tưởng của đảng mà ra. Nếu như tư tưởng của đảng không thay đổi thì chỉ có nước thay đổi cái thể chế chính trị này. Thầy thay mặt các bạn trẻ ở trên đất nước này nói lên cái tâm sự đó, là “muốn” nhưng mà không dám nói và cũng không bao giờ dám nghĩ rằng mình phải đóng góp cho sự thay đổi đó vì mở miệng ra ngày hôm nay thì ngày mai sẽ bị biết đâu nó sẽ làm khó dễ mình trong việc học tập, lao động, cũng như công việc làm ăn của mình. Đó là cái mà mọi người rất bức xúc.
Khánh An: Dạ vâng. Khánh An cảm ơn thầy Chơn Minh đã dám chia sẻ những điều mà rất nhiều người khác, giống như thấy nói, là “không dám nói”. Nhưng mà đây cũng chỉ là một trong những ý kiến phải không? Có rất nhiều người, người dân Việt Nam tám mươi mấy triệu người là có tám mươi mấy triệu ý kiến khác nhau, chính bởi thế nên câu chuyện về vấn đề tôn giáo ở Việt Nam thì nó cũng sẽ có rất nhiều khía cạnh để chúng ta có thể nói đến, có thể bàn tới. Tùy theo góc độ mỗi người đứng nhìn thì có thể cảm nhận được cái hiện trạng về tự do tôn giáo ở Việt Nam và cái quan điểm của họ cũng chịu ảnh hưởng bởi cái góc nhìn và góc đứng của họ. Chính vì thế mà những điều mà chúng ta vừa mới bàn thảo tới thì cũng chỉ là một vài góc nhìn từ một số người từ nhiều tôn giáo khác nhau, thế thôi.
Khánh An cảm ơn mọi người rất nhiều đã tham gia vào chương trình Café Wifi.