Báo
Người Lao Động ngày mùng 2/12/2011 trong bản tin “Trộm đột nhập nhà
Giám đốc Công an tỉnh Long An” đã liệt kê một loạt nhiều vụ trộm nhà
các quan chức cách mạng khiến người đọc có thể nhận xét rằng những vị
ăn trộm đó vượt hẳn các vị trí thức và giới cầm quyền hiện nay (1).
Việt Nam, đất nước của phường ăn cắp nên không thể kết án một ai.
Trong
bất cứ một đất nước nào chỉ có hai giới cao trọng. Một là giới sĩ phu.
Hai là giới cầm quyền. Nhưng một cách tổng quát, toàn thể giới cầm
quyền Việt Nam hiện nay từ trên xuống dưới, ở khắp cả mọi ngành, từ
công an tới y tế, giáo dục, văn hóa đều là quân ăn cắp hoặc ăn cướp.
Giới sĩ phu, mô phạm cũng không ngoại lệ.
Giới sĩ phu ăn cắp.
Theo
một suy nghĩ bình dân, phổ thông, sĩ phu là những vị có bằng cấp cao.
Ngày nay tại ViệtNam, bằng cấp càng cao thì chứng tỏ đã có quá trình ăn
cắp càng nhiều và vẫn đang ăn cắp hay ăn cướp nhiều hơn nữa. Trong
giới sĩ phu, giáo chức thường là giới được trọng vọng ở mọi xã hội.
Nhưng hiện nay, trong nền văn hóa Xã Hội Chủ Nghĩa, thầy cô giáo cũng
hầu hết là quân ăn cắp hay ăn cướp ngụy trang. Bắt học sinh đi học thêm
với mình nếu không sẽ có hình phạt là hình thức ăn cướp được ngụy
trang. Đây là dạng ăn cướp phổ thông nhất trong xã hội và lại được nhà
nước (nhà trường, ty giáo dục) công nhận.
Càng dậy lớp cao,
dậy đại học chẳng hạn, hay càng bằng cấp cao (tiến sĩ) càng là thành
phần ăn cắp hay ăn cướp nhiều. Tình trạng này chiếm vô số mà trong phần
ghi chú ở cuối bài chỉ là vài tài liệu minh chứng (2).
Nguyên nhân chủ yếu đào tạo ra giới trí thức sĩ phu ăn cắp là do sự
lãnh đạo bởi những “trí thức, tiến sĩ” được đào tạo bởi hệ thống giáo
dục thân hữu Xã Hội Chủ Nghĩa Đông Âu khi xưa. (3)
Văn hóa ăn cắp trong giới bằng cấp đã được Giáo Sư Ngô Tự Lập thuộc Khoa Quốc tê- ĐHQGHN xác nhận (4)
Một cô em bà con của tôi làm trong một cơ quan lớn chuyên về tài chánh
thỉnh thoảng đã phải viết một bài “nghiên cứu” về chuyên môn trong
ngành nhưng phải đề tên của sếp lớn gửi đăng báo cơ quan để sếp lớn vừa
lãnh tiền vài trăm ngàn một bài) vừa có danh, vừa được ghi thành tích
có bài nghiên cứu để chuẩn bị thi tiến sĩ. Trong mọi cuộc thi hiện nay
thí sinh đều là những phần tử ăn cắp với sự toa rập của giám khảo và
giám thị. Cuộc thi tuyển công chức có bằng đại học trở lên tại NamĐịnh
trong 2 ngày 16, 17/10/2011 là một ví dụ. Trong cuộc thi đó tất cả mọi
thí sinh đều dùng “phao”(5). Dùng phao khi thi là một hành vi ăn cắp, vì đã lấy cái kiến thức không phải của mình cho vào bài thi.
Vì
hầu hết là những tiến sĩ ăn cắp cho nên một dạo năm 2008 họ muốn “đánh
bùn sang ao”, nghĩa là tạo nên tình trạng tiến sĩ thật giả lẫn lộn,
bằng cách đề nghị xây dựng Công Viên Văn Miếu Đương Đại để thờ các vị
tiến sĩ ngày nay (6). Đó là một đề nghị của những tiến sĩ rởm, tiến sĩ ăn cắp.
Trí thức ăn cắp sẽ đương nhiên tạo thành giới cầm quyền ăn cắp hoặc ăn cướp có giấy phép.
Bản
chất đã là hạng ăn cắp thì luôn luôn ăn cắp mỗi khi có điều kiện. Và
đặc biệt, khi có quyền trong tay, thì hạng ăn cắp này dễ dàng tự biến
thành những tên ăn cướp. Ăn cướp có bảo kê của luật pháp. Có thể nói hệ
thống công quyền ViệtNamhiện nay là một hệ thống chỉ toàn những kẻ ăn
cắp và ăn cướp. Muốn biết trong hệ thống công quyền có bao nhiêu phần
trăm ăn cắp và ăn cướp chỉ cần nhìn tài sản, nhà cửa, xe cộ và lối sống
của cán bộ mọi cấp so với mức lương hợp pháp của họ thì biết ngay. Có
thể nói không ngoa gần 100% công nhân viên chức là thành phần ăn cắp
hay ăn cướp. Hành dân để đòi tiền chính là hành vi ăn cướp có chứng chỉ
hành nghề. Chính bởi thế không bộ nào, cơ quan nào giám thi hành đạo
luật kê khai tài sản.
Một cán bộ nhà nước trung niên mà tôi
quen, trước kia là một người trẻ rất đàng hoàng. Anh ta đã dám bỏ sở,
vào cái thời bao cấp, khắp nơi được lãnh đạo bởi những kẻ ngu dốt. Anh
ta bỏ sở vì khinh bỉ đám lãnh đạo cơ quan chỉ để lang thang sống nhờ bố
mẹ, và thường rủ tôi đi uống cà phê ở những quán nghèo. Đột nhiên cách
nay mấy năm, tôi trở về thăm nhà, anh ta đã là thủ trưởng một cơ quan
văn hóa thông tin. Tuy ở một địa phương nhỏ, cơ quan không có nhiều
nhân viên nhưng cũng là một cơ quan có tiếng, văn hóa thông tin mà, cái
loa của chế độ mà. Anh ta đi xe con có tài xế. Anh tới đón tôi mỗi
buổi chiều sau khi đi làm về để đi ăn nhậu. Sau mỗi ngày làm việc, trở
về gặp tôi, mặt anh đỏ gay. Chứng tỏ anh đã “được” cho ăn nhậu trong
giờ “làm việc”. Không những vậy, mỗi ngày đi “công tác” trở về anh ta
lại có “bao bì.” Thân tình với nhau từ thủa “hàn vi”, anh ta không thể
dấu tôi. Và anh ta vẫn ngượng với tôi về những chuyện đó. Nhưng anh ta
có lý do tự biện minh để mà sống. Về lý do trở vào lại hệ thống công
quyền anh ta cho biết, “Thời buổi bây giờ đâu còn như thời buổi anh ở
nhà, mọi người đều nghèo khổ nữa. Bây giờ tụi nó đi xe hơi, xài bạc tỉ,
ở nhà tầng, nếu em không vào lại cơ quan thì em vẫn còn loẹt quẹt đi
xe đạp và tụi nó sẽ coi em ra cái gì!” Anh ta rất có lý. Giải thích mấy
cái “bì thư” sau mỗi buổi đi làm, anh ta nói, “Mấy cái bao bì của em
không bằng cái móng tay của tụi nó.” Tôi vẫn nín thinh, mỉm cười. Anh
ta kể tiếp, “Trong cơ quan em ai cũng ăn cắp”. Miệng anh cười khan
thành tiếng, tuy không lớn lắm, “Chỉ có bà lao công không ăn cắp được
gì thì trước khi ra về bà ấy ăn cắp tí điện”. Tôi ngước mắt ngạc nhiên,
anh ta nói tiếp, “Trước khi về bà ấy tranh thủ nấu bình nước sôi, ủ
vào khăn mang về nhà để về nhà khỏi phải nấu, tiết kiệm được ít điện”.
Như
vậy trên phương diện đạo đức, trong xã hội Việt Namngày nay, cán bộ,
kể cả cán bộ trong ngành giáo dục, toàn là bọn ăn cắp và ăn cướp. Và
như thế không ai đủ tư cách để kết án những kẻ ăn trộm, cho dù đó là
những kẻ ăn trộm thuần túy, ăn trộm chỉ vì mục đích mưu sinh tức là
những tội phạm.
Những vị trộm anh hùng.
Trong phường ăn trộm đôi khi cũng có ngoại lệ. Những vị ăn trộm trong bài báo dẫn thượng là những anh hùng.
Thế
nào là anh hùng? Hai trong 5 định nghĩa về Anh Hùng (hero) của
Dictionary.com là 1-Anh hùng là một người nổi trội về khả năng và lòng
dũng cảm, và được mọi người ngưỡng mộ về những hành vi dũng cảm và những
đức tính cao quí (a man of distinguished courage or ability, admired
for his brave deeds and noble qualities.) 2-Anh hùng là một người, theo
nhận xét của người khác, có những tính chất anh hùng hay đã thực hiện
một hành vi anh hùng và được người đời coi là một mẫu mực hay một lý
tưởng (a person who, in the opinion of others, has heroic qualities or
has performed a heroic act and is regarded as a model or ideal)
Từ
điển Merriam-Webster cũng ghi: 1-Anh hùng là một người được ngưỡng mộ
vì thành quả đạt được và có những đức tính cao quí (a man admired for
his achievements and noble qualities) 2-Anh hùng là một người cho thấy
sự dũng cảm. (7)
Tóm lại, theo hai cuốn tự
điển trên, một người anh hùng phải có hai tiêu chuẩn: Có hành vi thể
hiện lòng dũng cảm và có những đức tính cao quí.
Người anh
hùng phải có hành vi dũng cảm. Điều này là dĩ nhiên. Nếu không có hành
vi dũng cảm thì sao được gọi là anh hùng? Nhưng nếu chỉ có hành vi dũng
cảm không thôi cũng chưa đủ. Một kẻ trộm cướp bình thường là những kẻ
có hành vi dũng cảm. Không dũng cảm không dám làm những chuyện ghê gớm
đó. Nhưng những kẻ đó không được coi là những anh hùng, mà chỉ thuần
túy là phường đạo tặc.
Người có hành vi dũng cảm phải có thêm
đức tính cao quí thì mới được coi là anh hùng. Nhưng thế nào là một
đức tính cao quí? Một người chỉ nghĩ tới mình, chỉ làm việc vì mình, vì
gia đình, bà con giòng họ mình thì không thể được coi là có đức tính
cao quí. Ngay cho dù một bác sĩ, khi chữa bệnh, lẽ dĩ nhiên nhận thù
lao như mọi người cung cấp dịch vụ khác, nhưng nếu vị bác sĩ đó chỉ
nhằm mục đích kiếm tiền thuần túy thì không phải là người làm việc vì
mục đích cao quí và không đáng được kính trọng hơn nhưng người bình
thường khác. Dùng sự loại suy như vậy người ta dễ dàng đồng ý với nhau
rằng một người có đức tính cao quí là người có một hành vi “vì người
khác”.
Chỉ nghĩ tới người khác không thôi cũng chưa đủ để
được coi là có đức tính cao quí, bởi vì sự nghĩ trong đầu không ai kiểm
chứng được. Một người muốn được coi là có đức tính cao quí, phải là
người đã có hành vi thể hiện những đức tính cao quí một cách cụ thể;
tức là phải có hành động thể hiện tinh thần mình vì người khác, vì cộng
đồng, vì xã hội, hay lớn hơn, vì tổ quốc. Dựa theo hai tiêu chuẩn lý
tưởng vừa nêu, thì những “vị trộm” trong bài báo trích dẫn quả xứng
đáng là những vị anh hùng.
Dĩ nhiên có thể trước tiên họ ăn
trộm vì một mục đích rất cá nhân: giải quyết cái đói không lối thoát.
Vì đói họ mới ăn trộm. Vì cái đói của bản thân, của vợ con họ mới ăn
trộm. Không ai có đầy đủ mà lại đi ăn trộm (trừ những người bị tâm
thần).
Nhưng nếu chỉ để giải quyết cái đói cá nhân thì họ có
thể trộm ở những nhà khác, những nhà dân thường, ít nguy hiểm hơn. Ở
đây các “vị trộm” đó đã kết hợp cái lợi riêng và mục đích chung: Họ đã bày tỏ sự chống đối tầng lớp thống trị.
Họ đã hành động thay cho đa số quần chúng thầm lặng, những người bất
mãn, uất ức vì bị tầng lớp cán bộ thống trị cướp đoạt của cải, đất đai,
nhà cửa qua các chiêu bài phát triển đô thị, phát triển kinh tế, qua
các việc “hành dân” để đòi hối lộ tràn lan trong xã hội v.v…
Khi
có đủ sức mạnh người dân bị đàn áp, bóc lột sẽ nổi lên chống đối bọn
thống trị bằng bạo lực. Đó là qui luật. “Ở đâu có áp bức ở đó có đấu
tranh”. Nhưng khi bị đàn áp quá thô bạo khiến nhân dân chưa đủ sức mạnh
nổi lên chống đối bằng “bạo lực cách mạng” thì không ai và không
nguyên tắc nào cấm họ chống đối âm thầm, chống đối bằng các biện pháp
tiêu cực, chống đối bằng các hành vi phá hoại, chống đối bằng cách đe
dọa sinh mạng và tài sản của những kẻ thống trị. Người cộng sản đã thực
hiện tất cả các biện pháp cướp đoạt, phá hoại tài sản, nhà cửa và đe
dọa sinh mạng cùng sát hại giới cầm quyền từ xã ấp tới trung ương tại
những quốc gia họ phát động cái gọi là “cách mạng vô sản”. Người cộng
sản cũng cướp đoạt tài sản của nhân dân trong vùng họ kiểm soát qua
chiến dịch gọi là “thu thuế”. Cụ thể là ở MiềnNamtrước 1975. Và lịch sử
của mọi cuộc nổi dậy vũ trang của quần chúng trên khắp thế giới hầu
như đều khởi đầu như vậy.
Những “vị ăn trộm anh hùng” trong bản tin viện dẫn cũng hành động tương tự. Bản tin viết, “Gần đây, nhà của hàng loạt cán bộ ở tỉnh Long An liên tục bị trộm đột nhập và lấy đi nhiều tài sản có giá trị. Thậm chí, nhà của Giám đốc Công an tỉnh và các lãnh đạo công an huyện, trộm cũng không tha..”. Bản tin viết tiếp, “Ở huyện Cần Đước, từ đầu năm đến nay đã có hàng chục cán bộ bị trộm viếng nhà, có người thậm chí bị trộm đến 4 – 5 lần, chán ngán đến mức không còn thiết tha gì chuyện báo công an.”
Hơn thế nữa, họ còn thể hiện sự chống đối giai tầng cầm quyền qua việc trêu chọc giới này trong khi ăn trộm. Bài báo viết, “Trộm “trêu ngươi” công an? Giáp ranh huyện Bến Lức, nhà của thượng tá Huỳnh Thanh Phơi – Trưởng Công an huyện Cần Đước cũng vừa bị kẻ gian đột nhập. Thời điểm xảy ra vụ việc, sân nhà thượng tá Phơi có dựng một chiếc xe gắn máy mới mua nhưng bọn trộm không lấy mà chỉ lấy chiếc xe cũ ông Phơi sử dụng đã hơn 10 năm. Nhà thượng tá Nguyễn Văn Hùng – Phó Trưởng Công an huyện Cần Đước giữa ban ngày cũng bị trộm mò vào. Không hiểu bằng cách nào mà vợ ông Hùng có nhà nhưng chúng vẫn vào cạy cửa phòng ngủ, lục soát đồ đạc và lấy… mấy chai dầu xanh. Nhà của thượng úy Nguyễn Văn Lai – nguyên Trưởng Công an thị trấn Cần Đước cũng bị trộm ghé mấy lần, có khi chúng cắt cửa rồi bỏ đó không thèm lấy gì, có lúc thì lấy máy laptop, lúc trộm chim cảnh…Huyện Cần Đước đang xây dựng huyện văn hóa, có lẽ bọn này cố tình phá phách, trêu ngươi lực lượng công an vì cho đến nay công an vẫn bó tay không làm gì được chúng… Riêng gia đình nguyên Bí thư Huyện ủy Cần Đước là ông Nguyễn Văn Nam trong năm 2011 bị trộm viếng tới 4 – 5 lần. Bầy gà của ông Nam bị bắt trộm trong 3 ngày liên tục đến sạch chuồng thì chúng chuyển qua bắt chim, bồ câu.
Đối diện nhà ông Nam, nhà ông Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện bị trộm cạy cửa lấy máy ảnh kỹ thuật số. Gần đó, một nhà máy xay xát lúa gạo bị trộm cắt cửa lấy cả tấn gạo rồi đem bỏ ở bãi rác…”
Như
vậy, từ một hành động đáng bị lên án theo tiêu chuẩn đạo đức thông
thường, những vị trộm này đã đưa hành động đó lên một tầm mức cao hơn,
tầm mức có chính nghĩa, tầm mức của một hoạt động cách mạng chống bạo
quyền.
Hoàn cảnh của những “vị ăn trộm anh hùng” này giống
như hoàn cảnh của những người tù cải tạo của miềnNamsau 1975. Sau khi
chiếm được miềnNam, người cộng sản chiếm đoạt toàn bộ tài sản của các
công sở cũng như của tư nhân mang về bắc. Người miền bắc hiện nay ai
cũng còn biết câu đồng dao sau năm 1975, “MiềnNamnhận họ, miền bắc nhận
hàng”. Việc ăn cướp tài sản của toàn bộ nhân dân miềnNamthiết nghĩ
không cần trình bày thêm. Hiện nay chính những căn nhà ở miền nam có
người miền bắc cư trú là những bằng chứng của sự ăn cướp. Sau khi cướp
hết tài sản của nhân dân miền nam, người cộng sản bắt họ đi tù dưới mỹ
danh lừa bịp là đi “học tập cải tạo”. Chính sách của đảng là bỏ đói
những người tù để họ chết dần chết mòn. Một án “tử hình giả nhân đạo”.
Người tù bị bắt lao động khổ sai, sản xuất ra thật nhiều lúa gạo, rau
trái. Nhưng người tù không được ăn hoa mầu họ trồng. Người tù vẫn bị bỏ
đói. Với cái khẩu phần nhằm làm kiệt sức người tù, dĩ nhiên người tù
phải “ăn cắp” những hoa mầu họ trồng ra để tồn tại. Họ đã “ăn cắp”
nhưng thực sự họ không ăn cắp. Họ chỉ “lấy lại những gì của họ đã bị
người cộng sản dùng sức mạnh ăn cướp”. Đó là lý luận của những “tinh
hoa miền nam” bị người cộng sản tống vào nhà tù “cải tạo” sau 1975.
Tóm
lại, ăn trộm nhà những cán bộ dù lớn dù nhỏ đều không thể bị coi là
hành vi ăn cắp. Đó là hành vi “dành lại những gì đã bị bọn cộng sản ăn
cướp bằng bạo lực”. Đó là những hành động đầy chính nghĩa, can đảm và
anh hùng, đáng ca tụng và phát huy.
Không những nên phát huy
những hành vi “dành lại những gì đã bị bọn cộng sản ăn cướp bằng bạo
lực” mà còn nên phát huy mọi hình thức chống đối bằng cách phá hoại mọi
tài sản, nhà cửa, xe cộ của bọn cầm quyền ở mọi cấp, từ khóm, phường,
cho tới các các cấp cao hơn. Có thể khẳng định rằng những hành động đó
không phải là những “tội phạm hình sự” (criminals) bình thường mà là
những hành động anh hùng.
© N.T.T_DCVOnline
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét