Anti Red (Danlambao) - Một câu hỏi nghe thật khôi hài và ngớ ngẩn, nhưng đáng buồn nó lại là một câu hỏi có thật được phát ra từ mồm một số kẻ ăn lương từ tiền đóng thuế của nhân dân để làm những việc bất lương là theo dõi và sách nhiễu nhân dân - những người dân thể hiện tình yêu và trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc.
Câu chuyện là thế này: tôi vốn là một
hướng dẫn viên du lịch tự do tại Hà Nội, có nhiều năm hướng dẫn các đoàn
khách nước ngoài đến thăm quan Việt Nam. Tôi đã tự hào vì góp phần nhỏ
bé của mình vào việc giới thiệu đất nước Việt Nam tươi đẹp và con người
Việt Nam nhân hậu đến bạn bè năm châu, đồng thời mang lại nguồn thu cho
đất nước và công ăn việc làm cho bà con. Vậy nhưng sáng nay tôi đã buộc
phải nói ra một sự thật đáng hổ thẹn với đoàn khách đông đảo của tôi gồm
bốn chục người đến từ Anh và Mĩ. Theo kế hoạch đoàn chúng tôi sẽ đi
xích-lô thăm phố cổ, vào lăng viếng chủ tịch Hồ Chí Minh, thăm Văn Miếu,
chùa Một Cột.... Sau khi các vị khách lên xích-lô từ Nhà hát lớn Hà Nội
để đi thăm phố cổ, một số người bạn làm nghề chụp ảnh gần đó lại gần
tôi thông báo có vài kẻ hỏi họ về tôi, xem tôi là ai, có phải là hướng
dẫn viên không? Tôi cười bảo: chắc mình được nhiều người ngưỡng mộ rồi
chăng hay các chú thấy lạ khi mình một tay "ôm" đến mấy chục ông Tây bà
đầm!
Thế rồi chừng gần tiếng sau khi
tôi đang đứng chờ đoàn ở quảng trường trước tượng đài Cảm tử cho Tổ quốc
quyết sinh gần hồ Hoàn Kiếm tôi được hàng chục gã lạ mặt, mặc thường
phục, mặt mũi rất nghiêm trọng hỏi thăm. Một tên đòi xem thẻ hướng dẫn
của tôi. Tất nhiên là tôi không quên hỏi xem gã là ai. Hắn tự giới thiệu
là an ninh văn hóa và lấy thẻ cho tôi xem, trong khi những tên đang bu
lại có lẽ là an ninh và dân phòng được rải xung quanh hồ Hoàn Kiếm mỗi
sáng Chủ Nhật gần đây nhằm theo dõi và đàn áp những người yêu nước tập
trung phản đối đường lưỡi bò phi pháp trên biển Đông và dã tâm xâm lược
của bành trướng Trung Quốc. Sau khi xem thẻ hướng dẫn của tôi, hai tên
có vẻ là chỉ huy í ới gọi vài tên nhân viên đang nhăm nhăm máy ảnh và
máy quay gần đó đến để ghi lại nội dung trên thẻ của tôi. Thế rồi, bất
ngờ tên to béo, mặt rất bặm trợn hỏi tôi:
- Ai cho mặc áo NO - U?
À, té ra là vậy! Quả thật tôi
đang mặc trên mình chiếc áo phông mà nhiều người yêu nước Việt Nam thời
gian gần đây góp tiền mua để gây quĩ ủng hộ ngư dân bám biển giữ chủ
quyền Tổ quốc, để bù đắp những mất mát về vật chất, ngư cụ khi những ngư
dân nghèo bị Tầu Cộng rượt đuổi, cướp bóc ngay trên vùng biển của tổ
tiên. Đây là chiếc áo phông tôi đã mặc mỗi Chủ Nhật khi có điều kiện
xuống đường cùng anh em phản đối kẻ thù trước Đại sứ quán Trung Quốc hay
quanh hồ Gươm, đây là chiếc áo phông giúp tôi chuyển tải thông điệp
phản đối chủ nghĩa bành trướng bá quyền Tầu Cộng và dã tâm ăn cướp biển
đảo, đất đai của người Việt đến bạn bè quốc tế với mục đích kêu gọi sự
ủng hộ của họ. Vậy mà hắn - tay sai của Chính quyền và của kẻ cướp Trung
Cộng hỏi tôi:
- Ai cho mặc áo NO - U?
Tôi đã suýt phì cười vào cái mặt
phì nộn của hắn mà rằng: chẳng lẽ gần bốn chục tuổi đầu mà tôi còn phải
hỏi xem mình được mặc áo gì, quần gì? Tên đồng bọn đi cùng bắt đầu giở
giọng dọa nạt đầy chất tiểu nhân: có muốn vỡ tour không? có muốn công ty
du lịch bị liên lụy không? có muốn và có muốn không...?
Một cơn phẫn nộ và căm giận chợt
trào lên trong tôi làm rung lên từng ngón tay đang nắm lại. Đê tiện và
hèn hạ đến thế này thì thật không còn gì để nói!
Thế rồi cả bọn quây lấy tôi giữa
sự ngạc nhiên của du khách để ép tôi phải thay áo khác. Cực chẳng đã,
vì đoàn khách đang dẫn, tôi phải mua một cái áo phông Good Morning
Vietnam ở cửa hàng lưu niệm gần đó để mặc ra ngoài. Thật nực cười là
chúng không biết rằng cái câu tiếng Anh in trên áo là tên một bộ phim
hài khá nổi tiếng về chiến tranh Việt Nam do phương Tây sản xuất, thế
nên cả bọn cảm thấy yên tâm rằng đã hoàn thành nhiệm vụ để xuống giọng
ngon ngọt: đừng có mặc cái áo NO - U này nữa nhé, nguy hiểm lắm, nhạy
cảm lắm!
- Ai cho mặc áo NO - U?
Cả đoàn khách của tôi đã sửng
sốt khi họ biết được chuyện gì xảy ra với tôi và những gã lạ mặt bên
tượng đài Cảm tử cho Tổ quyết quyết sinh. Họ đã kinh ngạc khi biết được
rằng chúng cấm tôi mặc cái áo in hình cái lưỡi bò bẩn thỉu của Tầu Cộng
bị gạch chéo và lời phản đối cái đường lưỡi bò phi pháp đó. Xen lẫn
những lời chia sẻ, tôi đọc được trong mắt nhiều vị khách của tôi sự phẫn
nộ và khinh bỉ dành cho một chính quyền độc tài hèn với giặc ác với
dân.
Hà Nội, Chủ nhật 6/ 11/ 2011
Anti - red


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét