Một cảnh đấu tố thời cải cách ruộng đất
Mục
từ đấu tố có thể hiểu đơn giản là hình thức đấu tranh tố cáo giai cấp.
Ngõ hầu loại bỏ các giai tầng, mà những người theo phái cộng sản nghĩ
là nó có hại và nguy cơ tồn vong cho thể chế của họ. Hình thức hạ tiện
chỉ có một này, thường là sử dụng tầng lớp nông dân nghèo, thất học,
thậm không biết chữ để tố những người nông dân có chút của ăn của để
trong khu vực của họ sinh sống, được gọi là địa chủ,… Hoặc sử dụng một
số ít các tầng lớp thành thị du thủ du thực đấu tố các ông chủ nhà máy,
xí nghiệp cho là bóc lột,… Cách làm này đã để lại nhiều di chứng xã
hội, thiển nghĩ không cần trích dẫn ra trong bài viết, vốn đã có đầy
trên mạng. Ngày nay chỉ cần vào google search gõ từ “đấu tố” sẽ cho kết
quả hàng chục triệu tìm kiếm. Đa số trong chúng là những trò xấu xa và
bỉ ổi, vương đầy tội ác. Mãi mãi không thể nào rửa sạch vết nhơ!
Nhìn
vào kho tàng ca dao, tục ngữ, truyện cổ tích,… của người Việt Nam thời
xa xưa dễ dàng cho chúng ta bất kỳ ai dù ở quan điểm khác biệt nào
cũng đều có một nhận định người Việt mình vốn hiền hòa, vị tha, sống có
thủy có chung,
Từ ngàn xưa người dân chỉ sống trong xã hội phong
kiến. Việc mặc nhiên chấp nhận những giá trị của xã hội phong kiến là
lẽ bình thường. Chẳng ai đố kỵ, ghen ghét, thù hoán vì sự giàu có hay
cái sự học của kẻ khác. Lấy số mệnh làm cách lý giải về thân phận hèn
mọn của mình như sự mặc nhiên. Tin vào sự tái sinh, ở hiền gặp lành.
Sống tốt sẽ đầu thai vào kiếp sau làm người, không đầu thai vào kiếp
trùng dế, may mắn sinh vào một gia đình giàu có nào đó.
Tiếc thay sự cảm nhận về chủ nghĩa cộng sản ấu trĩ của những đầu lĩnh cộng sản, thực chất chỉ là anh nông dân mắt toét thời ấy, cộng với sư xúi giục và truyền thống đấu tố hàng loạt ở các quốc gia cộng sản đi trước, cùng với hứa hẹn cuộc đời sẽ đổi thay tức thì, nếu chúng ta tiêu diệt các giai cấp mà họ gọi là ăn trên ngồi tróc, bóc lột người nghèo. Hứa hẹn cuộc chơi ấy huy hoàng khi những người chơi tìm thấy câu thần chú của Alibaba đầu lĩnh trộm cấp người Ba Tư “vừng ơi mở cửa ra” sự giàu sang sáng lòa!
Tiếc thay sự cảm nhận về chủ nghĩa cộng sản ấu trĩ của những đầu lĩnh cộng sản, thực chất chỉ là anh nông dân mắt toét thời ấy, cộng với sư xúi giục và truyền thống đấu tố hàng loạt ở các quốc gia cộng sản đi trước, cùng với hứa hẹn cuộc đời sẽ đổi thay tức thì, nếu chúng ta tiêu diệt các giai cấp mà họ gọi là ăn trên ngồi tróc, bóc lột người nghèo. Hứa hẹn cuộc chơi ấy huy hoàng khi những người chơi tìm thấy câu thần chú của Alibaba đầu lĩnh trộm cấp người Ba Tư “vừng ơi mở cửa ra” sự giàu sang sáng lòa!
Đớn đau thay những chiến binh của Alibaba cộng sản
tân kỳ, thay vì đọc câu thần chú một lần cho tất cả. Họ đã đọc nó vô
vạn lần cho mỗi cánh cửa của bất kỳ chiếc hang bí ẩn nào khám phá được.
Oái oăm thay câu thần chú hầu như hiệu nghiệm ở bất kỳ cánh cửa bí ẩn
nào mà họ tìm thấy!?
Thay vì vậy, cánh cửa mở họ nhận là nỗi ô
nhục của một dân tộc vốn hiền hòa, bổng thành một dân tộc đố kỵ, chia
rẽ, ghen ghét cái sự giàu và có học từ người khác cho đến tận hôm nay!
Hiện tượng cả xã hội làm giàu bằng mọi giá, cho con cái học trường tây,
lớp chuyên, trường chọn, nhồi nhét chúng thế nào để không thua bạn
thua bè, làm cho cha mẹ chúng nở mày nở mặt, âu cũng là do di chứng đấu
tố mà ra?
Các ngươi đang đói khát phải không? Ồ hãy đọc câu thần
chú này ngay nhà bọn “địa chủ”. Các chiến binh Alibaba cả đời thất
học, không quyền lực đó đã hăng hái thế nào mà khủng khiếp vô cùng. Mỗi
lần thay vì vậy là hàng loạt đầu “địa chủ” vô tội rơi xuống, cùng với
vợ con, gia tài của họ sẽ rơi vào tay các đầu lĩnh Alibaba. Họ bị hiếp,
bị đuổi cổ ra khỏi ngôi nhà, đất đai của họ, mà nhiều khi cả đại gia
đình họ phải làm cật lực cả một đời! Câu chuyện bi kịch về người vợ sau
của Hữu Loan là một người trong số đó! Phần cho các chiến binh chỉ là
những cái bánh vẽ vĩ đại. Ba người khác của Tô Hoài có lẽ minh họa khá
đầy đủ về sự chia phần, sau khi cánh cửa được mở!
Tội ác được
ban ra từ các đầu lĩnh Alibaba. Vậy thì câu hỏi đặt ra. Liệu họ có biết
việc làm đó là dơ bẩn, là đẩy xã hội chia rẽ sâu sắc không? Câu trả
lời không cần rào đón, họ thừa hiểu.
Thực tế cuộc chiến giành lấy
quyền thống trị của cộng sản không chỉ là đấu và tố giai cấp mà còn
phải đấu và lấy giang sơn từ các quốc gia chiếm hữu thuộc địa. Và muốn
thế phải dừng ngay trò chơi máu này bằng mọi giá. Hy sinh uy tín đầu
lĩnh bằng những giọt nước mắt xót thương, hối hận vội vàng cùng bản
soạn “tự tố”, khiến người nghe cũng sụt sùi.
Từ đấy trò chơi đấu
và tố tạm dừng. Gọi nôm na khoan sức dân, để chúng bớt ghê sợ sự trở
mặt của lòng người. Cùng đứng cạnh chiến hào cho mục đích tối thượng
toại nguyện trọn vẹn!
Tham vọng tối thượng đã toại nguyện và cuộc
chơi lớn bắt đầu. Những người chơi chính trong vai trò dẫn dắt từng
bước để lộ quá nhiều yếu kém, ấu trĩ thậm chí nguy hiểm. Vấn đề phát
sinh ngoại ý những kẻ điều hành trò chơi tiền quyền này là không phải
ai cũng mụ mị và ngu mụi tham gia hào hứng. Chính những người chơi khôn
ngoan nhìn thấy luật chơi bẩn, có lợi cho nhà tổ chức. Phần thắng luôn
về kẻ kiểm soát, tổ chức cuộc chơi. Trừ những kẻ ca ngợi trò chơi dơ
vì cùng chia lợi ích từ phần thưởng lớn!
Chính họ bắt đầu lên
tiếng phản biện, chỉ trích cuộc chơi độc diễn khả ố. Tạo ra sân chơi
bình đẳng, có lợi ngang nhau cho bất kỳ ai tham dự. Nói chung họ đã
bước đầu xây dựng luật chơi công bằng cho tất cả, bắt buộc bất kỳ kẻ
nào tham dự cuộc chơi phải xuất phát cùng vạch.
Sự manh nha của
luật chơi hợp lòng người làm cho nhà tổ chức độc quyền cảm thấy khó
chịu vì nguy cơ thua cuộc. Lại một lần nữa bổn cũ soạn lại hiện nguyên
hình. Đấu tố phiên bản 02 chính thức trở lại kinh hoàng!
Điều
thú vị của phiên bản này là hầu như giữ nguyên phong cách làm đấu tố
thời kỳ cải cách ruộng đất. Tức là vẫn sử dụng những kẻ không học thức,
những kẻ du thủ du thực, những kẻ cái gọi là nhân dân bất bình nên
phản ứng,…
Điều khác biệt là các đầu lĩnh Alibaba dùng tuyệt
chiêu này tung lên truyền thông chính thống của họ. Đấu ngày xưa là tố
cá nhân đại diện cho giai cấp đáng bị “xóa sổ”. Đấu ngày nay là tố điêu
cá nhân dựa trên kịch bản được thiết kế tồi bởi những kẻ nằm trong
bóng tối. Họ, những “tội đồ” bị quy chụp đại diện cho thế lực thù địch,
phi giai cấp? Ngày xưa đấu, nhà nước vời cả làng ra xem kẻ bị tố. Ngày
nay đấu đơn thuần là công cụ chính trị được nhà nước chỉ đạo cho vài
tờ báo ăn phải bã, thiếu liêm sỉ tố. Lời lẽ tố ngày nay cũng y chang
ngày xưa. Các câu tố, chửi bới cũng được mớm sẵn, không ai biết gã mồm
loa mép dải ấy là gã nào? Trông mặt, cũng rặt là phường thảo khấu, theo
voi hít bã mía, theo đóm ăn tàn. Một điểm chung của phiên bản 01 và 02
là tuyệt không sử dụng những cá nhân có học thức, có tâm. Trừ các trí
thức tự cho mình là trí thức, hoặc mua bằng để nâng tầm trí thức.
Ngoài
việc đưa vài hình ảnh cụ thể của người tham gia tố lên báo đài. Ban tổ
chức đấu tố còn sử dụng khá nhiều tiến sĩ, giáo sư với các nickname
ẩn, viết bài tung lên các báo đài được nuôi từ tiền thuế của dân như
ANTĐ, QĐND, ND,VTV, HTV (Hà Nội tele) tố kẻ “tội đồ” xối xả. Các báo
như tuổi trẻ, Người Lao Động, Thanh Niên, pháp luật TP HCM,… chưa bao
giờ dám cho đăng bài của các “tố sĩ” này vì liêm sỉ!
Đặc điểm cơ
bản của hình thức đấu tố phiên bản 02, thay vì dùng các giáo sư tiến sĩ
với trình độ cao cấp lý luận được đào tạo ở các học viện chính trị tố
kẻ “tội đồ” một cách quân tử. Nhà nước lại dùng “nhân dân” để tố thay
cho họ. Việc mượn ná bắn chim, ném đá dấu tay, chung quy là để giữ thể
diện, che đậy tính tiểu nhơn, che đậy sự đuối lý của các học giả cao
cấp được nuôi báo cô từ tiền mồ hôi xương máu quốc dân!
Sau màn
mở đầu vở kịch “nhân dân” bất bình tố là màn hai cảnh hai, bắt giữ
không không cần pháp lý. Kết thúc vở kịch là phần “đại nhân dân tố”
trong phòng kín. Nơi các tố sĩ hùng biện bằng cáo trạng viết sẳn. Kẻ
“tội đồ” chỉ yên lặng thở dài trở về hưởng lạc thú cuộc đời sau song
sắt! Nhớ thuở xưa cùng một tội danh bị “nhân dân tố”, thằng vác tù và
rúc đầu trên xóm dưới kêu gọi mọi người ra xem và sỉ vả. Ngày nay thì
“nhân dân nào được chỉ định” mới được vào tham dự nghe “đại nhân dân”
tố.
Chừng nào hình thức đấu và tố phiên bản 02 còn tồn tại là
chừng đó một nhà nước pháp trị, quyền con người, mọi công dân đều bình
đẳng trước pháp luật,… mãi còn là khẩu hiệu xa vời!
Theo blog Đào Hữu Nghĩa Nhân
---------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét