Cuộc đời có lắm điều lạ lẩm, ngộ
nghĩnh cười ra nước mắt và để diễn tả trạng thái, biểu cảm cười trong
nhiều tình huống khác nhau: có khi vui cười; có lúc buồn cười; có lúc
lại tức cười... Chỉ cười thôi mà ngôn ngữ Việt Nam đã chỉ ra nhiều cái
cười độc đáo thật đặc biệt, kiểu hàng “độc”chỉ Việt Nam mới có. Khi vui
cất tiếng cười vang sảng khoái, không có gì lạ, cái cười đó rất bình
thường nhưng chuyện buồn mà cười, tức mà cũng cười, mới là chuyện lạ,
là hàng “độc”của con người và ngôn ngữ của lãnh đạo các cấp, nước cộng
hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Có
thể không ở nơi đâu trên hành tinh này, nói như nhà thơ Trần Mạnh Hảo
“tôi yêu nước tôi mà tôi bị bắt” bởi yêu nước cũng phải theo khung quy
định, đúng chỉ đạo ở “trên”giao, nếu ngoài khung thì bị bắt và bị bắt
thật. Những kẻ bắt người dân sống-nghĩ-nói theo định hướng luôn cho
mình là “đỉnh cao trí tuệ”rõ buồn cười, tức cười không chứ!
Để
nhìn cho rõ đỉnh cao trí tuệ cao đến mức nào, không còn cách nào khác
là tiếp cận những nhân sự được cơ cấu, sắp xếp theo cách đảng cử dân
bầu vào cơ quan được rêu rao quyền lực cao nhất nước là quốc hội, là
đại biểu quốc hội sẽ thấy được tầm cao, đỉnh cao trí tuệ của đám “đỉnh
cao” này.
Mọi người ai cũng
nghe đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam tự xưng “đỉnh cao trí tuệ”nói,
quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất nước, dân chủ tây phương là dân
chủ giả hiệu, bầu cử của nước xã hội chủ nghĩa dân chủ hơn bầu cử trong
các nước dân chủ tây phương. Thế nhưng dân Việt Nam không những nghe
mà còn biết cái sự cao hơn và cao nhất của đỉnh cao trí tuệ này. Tất cả
chỉ là diễn trò, hầu hết đại biểu được gọi là đại biểu nhân dân, được
gọi là đại biểu quốc hội đều do đảng “quyết”, đảng tuyển chọn, dĩ nhiên
đảng chọn thì phải chọn những cá nhân “đỉnh cao” trong đám đỉnh cao
trí tuệ chứ gì?
Thế thì
chúng ta lần lượt điểm qua các “đỉnh cao” trong đám đại biểu của cơ
quan quyền lực cao nhất của nhà nước này phát biểu gì trong các kỳ họp
có các sự kiện nóng, quan trọng như khai thác bauxite tây nguyên, đường
sắt cao tốc, về lạm phát thử xem sao? Ở đây chúng ta sẽ không điểm qua
những phát ngôn không gây ấn tượng mà chỉ điểm những phát ngôn thuộc
loại đỉnh cao của ấn tượng!
Trước
tiên không thể không nhắc tới đại biểu Lâm Đồng, ông Lê Thanh Phong
cầm giấy trên tay ê a đọc khá dài nhưng chỉ cần trích đoạn là có thể
thấy được đỉnh cao của ông: “...qua tiếp xúc cán bộ, cử tri và nhân dân
trong tỉnh, chúng tôi chưa thấy ý kiến phản ảnh hoặc phản bác không
đồng tình triển khai dự án. Quan điểm của lãnh đạo tỉnh, nhân dân tỉnh
Lâm Đồng luôn chấp hành và hoàn toàn ủng hộ các dự án đầu tư lớn do
chính phủ quyết định tại địa bàn tỉnh, trong đó có dự án khai thác
bauxite- alumina mà than khoáng sản đang triển khai...”
Thật
không hiểu nổi, một sự kiện lớn tầm vóc quốc gia gây chấn động trong
cả ngoài nước gây xôn xao dư luận với nhiều phản biện đanh thép của
nhiều trí thức, phân tích tỉ mỉ mọi góc cạnh từ hiệu quả kinh tế, hủy
hoại môi trường đến gây ảnh hưởng nghiêm trọng an ninh quốc gia. Có cả
thư kiến nghị dừng khai thác của đại công thần của chế độ là đại tướng
Võ Nguyên Giáp, có nhiều cá nhân trong địa bàn tỉnh Lâm đồng biểu lộ sự
không đồng tình, trong đó có nhóm trí thức Đà Lạt rất ít người quan
tâm đến khai thác bauxite không biết. Thế mà ông Phong dám nói “chưa
thấy ý kiến phản ảnh hoặc phản bác...” có thể ông đại biểu ở chỗ hơi
“bị”cao, trên núi chắc, nên không nghe, không thấy, không biết hoặc ông
bịt tai, nhắm mắt rụt cổ, ở “đỉnh cao” nào đó, nên không thấy phải
không nào?
Có lẽ, phát biểu
về bauxite tây nguyên của ông đại biểu Lê Thanh Phong chưa đạt đỉnh
cao, chưa ấn tượng lắm, so với ông đại biểu Trần Tiến Cảnh của Hà Nam
hùng hổ, sùi bọt mép nói bất kể chết, khi bàn về đường sắt cao tốc:
“..các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc ... đường sắt
cao tốc có nhiều ưu điểm về kinh tế kỹ thuật, tốc độ nhanh, ô nhiểm môi
trường nhẹ, độ thoải mái cao. Điều quan trọng nhất là đi tàu rất an
toàn, tôi đã đi thử một số tuyến đường tàu cao tốc ở nước ngoài. Trẻ
em đi học, bà mẹ đi làm, đi đến cửa hàng... Việt Nam không phải là nước
nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây.”
Thú
thật không biết ông đại biểu của cơ quan cao nhất nước Trần Tiến Cảnh
nói linh tinh nhưng ông có hiểu ông nói gì không đây chứ? Nước nào mà
xây đường sắt cao tốc để cho trẻ em đi học, bà mẹ đi làm, đi mua sắm,
sang thế ông Cảnh, Trung Quốc à! Ông có phân biệt được hệ thống tàu(xe
lửa) điện đang sử dụng trong các nước giàu đã phát triển, với tàu(xe
lửa) cao tốc mà quốc hội bàn đến không đó ông? Phân biệt sự khác biệt
này, chắc không cần đến IQ cao đâu ông Cảnh ơi, có phải ông là một đỉnh
cao trong cơ quan cao nhất nước nên ông phát biểu ấn tượng đạt đỉnh cao
như thế hở ông?
Mở mồm
nói về khai thác bauxite, đường sắt cao tốc, cả hai ông đại biểu quốc
hội Lê Thanh Phong, trần tiến Cảnh vẫn chưa gây ấn tượng bằng đại biểu,
tiến sĩ luật Đỗ Văn Đương bàn về lạm phát ở cơ quan cao nhất nước:
“Tôi không nghĩ lạm phát ở nước ta cao nhất khu vực... theo tôi phải
xem lại chỗ này. Tôi đi các nước thấy giá tiêu dùng đắt đỏ, một đĩa rau
muống xào ở Thượng Hải có giá 200 nghìn đồng nhưng ở Việt Nam chỉ mấy
chục nghìn...cần xem lại đánh giá chỉ tiêu lạm phát này có đúng không,
theo tôi lạm phát ở Việt Nam không phải là cao nhất...”
Trời
hởi, tiến sĩ luật Đỗ Văn Đương, đại biểu quốc hội ơi! Thà rằng ông
đừng mở mồm, cứ lắc gật theo chỉ đạo của đỉnh cao trí tuệ, đâu ai biết
ông thuộc loại “đỉnh cao” rau muống, ông đem giá rau muống ở Thượng Hải
so với giá rau muống ở Việt Nam để làm khung, đánh giá chỉ tiêu lạm
phát thì “trình” đỉnh cao của ông thuộc loại siêu hạng rồi. Nói như
bình luận gia Ngô Nhân Dụng: “không biết ở trường chúng nó có dạy ông
những gì ngoài Marx- Lenin không mà ông lú lẩn, dốt nát kinh tế đến
thế!..chỉ cần tính giá mớ rau muống ngày hôm nay so với tuần trước là
biết lạm phát cắn vào túi tiền như thế nào.”
Nghe,
nhìn ba ông đại biểu quốc hội phát biểu ba sự kiện quốc sự trọng đaị
“nổi cộm” bauxite tây nguyên, đường sắt cao tốc, về lạm phát tưởng
chừng như các ông đang diễn hài “độc”.
Tội
nhất là ông Lê Thanh Phong, không trình độ đại học, trong phát biểu
không khoe có đi nước ngoài nên tự biết thân, cầm giấy đọc bài phát
biểu kiểu mẩu, sử dụng cả đời thích hợp mọi nơi, mọi chỗ, mọi thời đại
của đỉnh cao trí tuệ, chỉ cần thay ngày giờ, địa điểm, sự kiện là trọn
nghĩa như các em bé tập làm văn điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa.
Ông
đại biểu Trần Tiến Cảnh theo lý lịch trích ngang, tự khai báo có trình
độ đại học nhưng không ghi rõ đại học gì, lý luận chính trị Marx-Lenin
chăng và khoe có được đi nước ngoài nên ông lập luận, dẫn chứng rất tự
tin “..các nước có IQ cao đều xây đường sắt cao tốc...an toàn tiện lợi
cho trẻ em đi học, bà mẹ đi làm, đi chợ..với quyết tâm chính trị, tôi
đề nghị phải xây...” ông phát biểu chuyện quốc gia đại sự vô tư như em
bé trường mầm non.
Bề ngoài
bề thế hơn cả, phát biểu cũng ấn tượng hơn cả, là ông Đỗ Văn Đương
chức danh đại biểu quốc hội, học vị tiến sĩ luật, ông khoe có đi nhiều
nước như bảo chứng cho lý thuyết “đỉnh cao” rau muống lạm phát của ông,
hách đấy chứ...trong đám đỉnh cao ấy dễ có mấy ai? Thế nhưng cái “
hách”của ông, vì dại mồm dại miệng nên lộ ra mớ lý luận rau muống thuộc
khung tầm cao lịch sử của cơ quan quyền lực cao nhất nước “... tôi đi
các nước thấy giá rau muống xào ở Thượng Hải 200 nghìn, ở Việt Nam chỉ
mấy chục nghìn...cần xem lại đánh giá chỉ tiêu lạm phát...”kinh thật,
chắc không ai liều mạng, không ai làm “nở mày nở mặt” đỉnh cao trí tuệ
hơn ông đại biểu quốc hội, tiến sĩ luật Đỗ Văn Đương, “coi chừng” phát
ngôn của ông được đưa vào sách kỷ lục thế giới đấy.
Theo
hiến pháp quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất nước CHXHCN Việt Nam,
có gần 500 đại biểu, số đông xuất thân từ đảng cộng sản, hầu hết làm
lãnh đạo tỉnh, thành, bộ, cơ quan ngang bộ và chính phủ nhưng số đại
biểu mở miệng bàn việc quốc gia không nhiều, quanh đi quẩn lại cũng
từng ấy khuôn mặt có tâm huyết, nhiệt tình đáp ứng tương đối đúng chức
năng đại biểu như các đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, Lê Văn Cuông, Nguyễn
Lân Dũng, Dương Trung Quốc... còn lại số đông câm như hến hoặc múa may
quay cuồng như các tên hề diễn trò “đỉnh cao” như các quan Lê Thanh
Phong, Trần Tiến Cảnh, Đỗ Văn Đương.
Thế
thì những lập luận biện hộ, bao biện cho độc quyền lãnh đạo của đảng
cộng sản Việt Nam, bấy lâu nay là Việt Nam chưa thực hiện dân chủ được,
dân chủ sẽ loạn, sẽ đỗ máu vì “dân trí thấp”có đúng không, qua những
gì chúng ta nghe, thấy các quan trí phát biểu trước cơ quan quyền lực
cao nhất nước CHXHCN Việt Nam?
Câu
chuyện đại biểu “đỉnh cao” diễn ra ở nơi quyền lực cao nhất nước cứ
lặp đi lặp lại không có điểm dừng, nó đã chỉ ra, lộ ra trần trụi bộ mặt
quan trí hay dân trí thấp không cần phải bàn cãi và câu chuyện quan
trí dân trí, hàng “độc” của đảng cộng sản Việt Nam, có là chuyện cười ra
nước mắt, chuyện buồn cười hay tức cười “đỉnh cao” đây hở trời!
Le Nguyen
Sưu Tầm . 
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét