Nguyễn Bá Chổi (danlambao) - Đúng
là “danh bất hư truyền”, nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
quả không hổ thẹn với danh hiệu tự xưng “Đỉnh cao trí tuệ; cái nôi của
loài người”, lại vừa đại thắng... Mùa Thu. Đó là “cướp được” - như “cướp
chính quyền” ấy mà - danh xưng “kỳ quan” mới cho vịnh Hạ Long, bằng
luật bình bầu tự do không ai có, tức không phải mỗi người chỉ một lá
phiếu, như các nước khác ai-cu (IQ) thấp lè, tè không qua ngọn cỏ, nhưng
mỗi người tối thiểu phải bầu100 phiếu trở lên.
Thêm một lần nữa, nhân dân “trong hiến pháp” cả nước lại được dịp hồ hỡi
phấn khởi chào nhau “nhờ ơn bác, nhờ ơn đảng”. Lại tiệc tùng ăn mừng
chiến thắng, lễ hội hoành tráng tiếp nhận bằng “kỳ quan” do ông Bernard
Weber người Canada gốc Thụy Sĩ của tổ chức New Open World (xin bà con
chớ vội thấy chữ World mà tưởng lầm là của Thế Giới tổ chức, như World
Cup) thuộc tư nhân. Không chừng lại có sáng kiến làm hai cái vương miện
bằng vàng mã cốt tre đội lên đầu hai hòn... Trống Mái đang rầu rỉ giữa
trời nước vịnh Hạ Long từ ngày bị bầu bởi đám bầu tặc mỗi tên một trăm
phát trở lên.
Trong khi đó Việt Nam dưới “Triều nhà Sản” (mượn chữ của Lái Gió) có vô
số kỳ quan không cần bầu, chẳng thèm khoe khoang, vì hữu xạ tự nhiên
hương. Những kỳ quan này lại không phải thuộc diện xin-cho thiên nhiên,
nhưng do “bàn tay ta làm ra tất cả”, với sức người, đứa bé học nói cũng
thành... kỳ quan.
Này nhé, con nít nhóc tì nhà người ta, khi tập nói tiếng đầu lòng hầu
như đứa nào cũng phát ra âm “Mờ”. Như Pháp thì Maman/ Mère, Anh Mỹ thì
Mom/Mother, Mễ Mamá/Madre, Nga MaMa/ MaTb., Đức Mama/ Moeder, Latin Mom/
Mater; đến như nước anh em láng giềng phía bắc cũng “Mờ” nốt: Mẫu. Vân
vân và vân vân.
Nhưng chỉ có con nít Việt Nam là trác lạc hơn ai, tiếng đầu lòng không
“mờ”, nhưng là “Xít: “Tiếng đầu lòng con gọi Xít Ta Lin” (Tố Hữu)
Mới mở môi tập nói tiếng đầu lòng không thôi mà đã làm nên kỳ quan nhân loại.
Rồi lớn hơn một chút cỡ cậu Lê Văn Tám, không như bất cứ ai hễ tẩm xăng
vào người mình chưa đốt đã gục ngay hay nhảy cà tưng la trời la đất tại
chỗ, cậu ta tự tẩm xăng đốt mình cháy như cây đuốc nhưng mắt vẫn sáng,
chân vẫn vững, đầu óc vẫn minh mẫn, chạy một mạch mấy chục thước nhắm
thẳng cửa kho đạn Nhà Bè vượt qua bao lớp lính canh mà xông vào làm nổ
tung.
Con cái có hư lắm đi với côn đồ về vòi tiền cha mẹ không cho thì cùng
lắm là cầm dao hay lựu đạn hăm dọa ông bà già trong nhà, chứ đàng này,
dưới Triều nhà Sản, không ít kẻ đã già đầu lại học cao chức trọng, lôi
cha mẹ ra qùy giữa đình làng hạch tội “mày có biết tao là ai không?”.
Đấy không là kỳ quan thì là cái chi.
Tiếp theo kỳ quan học nói, kỳ quan đuốc sống, kỳ quan đấu cha tố mẹ, ta
có kỳ quan trong tình yêu. Đạo Phật dạy Từ Bi, Đạo Chúa dạy Bác Ái, xưa
nay cũng biết. Về Đạo Chúa thì có “Mười Điều Răn” chung quy vào hai
điều: Thờ phượng Chúa và Yêu người khác như chính mình. “Yêu người khác
như chính mình “, đọc thì đọc vậy nhưng hơi “bị” khó, mấy ai làm được,
kể cả những vị tu hành. Ấy vậy mà đối với con người mới xã hội chủ nghĩa
chỉ là “chuyện nhỏ”. Này nhé:
“Thương cha thương mẹ thương chồng, thương mình thương một thương ông
(Staline) thương mười “ (Tố Hữu). Chu choa, chẳng những yêu kẻ khác bằng
mình mà còn gấp mấy lần mười mươi. Đố dân tộc nào trên quả đất này làm
được mà không bảo đấy là kỳ quan?
Có người yêu như thế thì cũng có kẻ ghét. Hỏi ở xứ nào có dân bỏ chạy
khỏi nước mình nhiều bằng dân Việt Nam ta; mà không chỉ một mà đến những
hai lần. Lần thứ nhất một triệu người bỏ chạy khỏi nước Việt Nam Dân
Chủ Cộng Hoà, năm 1954; lần nhì trên ba triệu bỏ chạy khỏi hai miền đất
nước thống nhất từ sau Tháng Tư năm 1975. Ghét đến nỗi bất chấp tính
mạng cứ lao đại xuống biển ra sao thì ra, hàng triệu người như vậy há
chẳng phải là kỳ quan?
Rồi lại kỳ quan “giải phóng”. Đi giải phóng người ta nhưng thực tế là
giải phóng cho chính mình, như lời nhà văn nữ Thụy Ý, “Anh giải phóng
tôi hay tôi giải phóng anh”. Đi giải phóng người ta thì mang đồ vào giúp
người ta chứ ai lại đi lấy của người ta về làm của mình; giải phóng
người ta thì đem người ta ra Bắc sống cho sung sướng chứ ai lại đua nhau
kéo vào nhà người ta ở lại còn lấn ra ngoài lề đường tràn lan; giải
phóng người ta khỏi văn hóa đồi trụy thì nay “nhạc vàng” đang làm xất
bất xang bang “nhạc đỏ”, bằng chứng trước mắt là tên ca sĩ phản động Chế
Linh đang làm dân Hà Nội náo nức xếp hàng mua vé để được chiêm ngưỡng
thưởng thức.
Na ná với kỳ quan “giải phóng” là kỳ quan “Đổi Mới”. Người ta đang làm
ăn kiểu Tư Bản ngon lành, anh vào anh bắt dẹp xuống hàng vô sản cho cả
nức cùng đói meo. Thấy ngáp ngáp anh lại bắt chước học đòi cách làm ăn
cũ của người ta. Nhờ vậy mà phất lên có của ăn của để, rồi anh lại phán,
nhờ anh tài tình sáng tạo đề ra “Đổi Mới”. Nếu biết ăn nói ngay thẳng
thì anh phải bảo đó là nhờ “chính sách” Đổi Cũ.
Kỳ quan hiện đại nhất là đạp mặt, giật nón người yêu nước biểu tình phản
đối giặc xâm lăng, cộng luôn một thể ông Thủ tướng ký công hàm dâng hai
quần đảo Trường Sa Hoàng Sa cho Tàu Cộng vào kỳ quan này cho tiện.
Kỳ quan mượn không trả. Xưa nay cái gì đã gọi là mượn thì phải trả lại;
thậm chí không chịu trả thì vẫn là của người cho mượn. Nhưng đàng này
mượn của người ta rồi dùng vào việc tầm bậy tầm bạ, phạm đến thuần phong
mỹ tục, xúc phạm đến Thần linh, người ta đòi lại, không trả mà còn thuê
hay giả dạng côn đồ đến chửi bới đánh đập tuyên bố sẽ lấy trắng luôn;
kẻ mượn này lại là nhà nước mệnh danh pháp quyền.
Kỳ quan kế tiếp là gì nữa nhỉ? Kể đến tết Côngo cũng không hết... Nhưng định ngưng mổ cò ở đây thì sực nhớ Mẹ Nấm vừa viết "Sáng
nay bạn tôi nói: "Mày không hề ý thức được thế nào tự hào dân tộc.
Những chuyện nhỏ có thể làm như nhắn tin góp đá cho Trường Sa, nhắn tin
để bầu chọn cho vịnh Hạ Long... là những chuyện đơn giản mà ai cũng có
thể làm. Những việc này đúng ra phải nên làm vì lòng tự hào dân tộc
đó..." Lại khám phá một kỳ quan mới, không cần bình bầu. Đó là bình
bầu ăn gian để vịnh Hạ Long được chọn là kỳ quan cũng là vì lòng tự hào
dân tộc”. Kỳ quan “Tự hào với thắng lợi cờ gian bạc lận”.
Xin cụ Tú Xương cho kẻ hậu sinh bần tiện này bắt chước Cụ cho qua cơn “bức xúc” với đủ thứ kỳ quặc:
Kỳ quái kỳ quặc với kỳ nhân
Ba thứ kỳ khôi ngứa gan dân
Dẹp được kỳ nào hay kỳ nấy
Ưu tiên hơn cả, bọn kỳ nhân




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét