Cánh Cò (RFA Blog)
- Trong khi nỗi buồn về cái ác vẫn tiếp tục nằm nguyên trong trí thì
sáng hôm nay vô tình vào trang báo Sài Gòn Tiếp Thị Online, một câu
chuyện làm mình ấm lòng. Câu chuyện nằm khiêm nhường ở một góc khuất và
chỉ sau một ngày thì nó đã lặng lẽ biến mất hay nép mình vào phía sau tờ
báo để cho các tin khác sốt dẻo hơn phơi ra ở mặt tiền.
Chuyện kể lại hai sinh viên
nghèo cứu một cô gái bị tai nạn nằm dọc đường trong khi những người
trước đó lái xe đi ngang với sự im lặng vốn thường có trong xã hội.
Hai sinh viên được biết là
Nguyễn Công Hiến, sinh viên học viện Bưu chính viễn thông TP.HCM và
Nguyễn Viết Sơn, sinh viên đại học Công nghệ thông tin TP.HCM. Theo SGTT
vào khoảng 23 giờ đêm 9 tháng 11 trong khi chở nhau trên quốc lộ 1 A
hai anh thấy dòng xe bỗng chậm lại và mọi người chạy chầm chậm ngang một
người đang nằm bất động bên đường. Chiếc xe của người bị nạn nằm lăn
lóc một bên và không ai dừng xe lại để nhìn xem nạn nhân ra sau.
Hai anh ngừng xe, băng ngang
dòng xe cộ đang dập dìu trong ánh đèn xe hai chiều dày đặc. Người bị nạn
là một cô gái vẫn còn thoi thóp và một trong hai chàng trai gọi 115 để
xin cấp cứu. Tuy nhiên thấy tình trạng cô gái ngày một xấu hơn nếu chờ
xe tới nơi thì cô sẽ khó mà qua khỏi.
Hai chàng sinh viên quyết định
một người lái, một người bế cô gái ngồi sau xe chạy thẳng về bệnh viện
đa khoa Thủ Đức. Cô gái vào tới phòng cấp cứu trong tình trạng mê man.
Những tưởng đã yên nhưng một vấn đề khác khiến hai sinh viên ngẩn người
khi bệnh viện cho biết không thể cứu cô gái khi không có tiền đóng trước
các chi phí, nhất là tiền chụp CT do cô gái chấn thương ở đầu.
Cái giá phải trả là 800 ngàn,
nhưng với hai sinh viên nghèo này thì không thể đào đâu ra. Thế mà lòng
thương người đã vượt mọi thách đố. Chiếc xe gắn máy cà khổ chở nạn nhân
được chủ nhân của nó quyết định mang đi cầm để lấy số tiền 800 ngàn cứu
cô gái. May mắn thay, vài người bạn ở nhà được hai anh thông báo đã chạy
ngay tới bệnh viện để hỗ trợ cho hai anh bằng tiền của họ. Thế là chiếc
xe không phải vào tiệm cầm đồ, còn cô gái nhờ đó đã qua được cơn nguy
kịch.
Một kết cục tốt đẹp dĩ nhiên
dành cho hai chàng sinh viên nghèo khi cô gái tỉnh dậy và gia đình cô
được thông báo đến lo cho cô. Hai chàng trả lời phóng viên tờ SGTT một
câu rất giản đơn: Cứ giúp người đi, sẽ có người giúp lại!
Câu chuyện có bao nhiêu nhưng
biết bao điều đọng lại trong lòng người đọc. Hình ảnh quần áo trên người
dính đầy máu nạn nhân của hai sinh viên có lẽ khiến cho người ngoài ái
ngại, nhưng dưới ánh mắt của thân nhân cô gái thật không gì đẹp bằng.
Gia đình nạn nhân cũng rất nghèo và trong mắt họ hai chàng trai thực sự
là một biểu tượng của lòng nhân ái mà hiếm hoi lắm mới có thể gặp trong
đời sống này.
Người nghèo đã quen sống trong
những thua thiệt nên mọi bất hạnh đến với họ chỉ giống như mảnh đất vốn
dã khô cằn thì nắng có nóng thêm một chút cũng không làm họ sờn lòng.
Bất quá, đói thêm một chút thì uống nước cho qua, lạnh thêm một chút thì
co người tìm ấm. Dạn dày không thể làm họ quỵ ngã trước bất cứ nỗi khổ
nào. Bên cạnh mơ ước có đủ tiền để sống có lẽ cái làm họ ấm lòng nhất là
tình người.
Cái ác thường nảy nở trên những
mảnh đất hoang vu, thiếu vắng sự cảm thông của người với người, thế
nhưng điều thiện không khác gì hạt giống tốt, càng khô nó càng sống mạnh
khi đến mùa gieo hạt.
Xã hội đã quá lâu ủ những hạt
giống mạnh khỏe trong bóng tối và quên bẵng chúng cần phải được gieo
trên cánh đồng đạo đức. Qua câu chuyện của hai sinh viên nghèo này thì
có vẻ hạt giống đã nảy mầm trên chính những giọt máu của những con người
cùng khổ. Điều thiện đã trở lại sau bao trở ngại do xem thường tính
chất đạo đức trong xã hội hay những vật cản làm cho việc thiện không có
cơ hội nảy mầm?
Cái gì là vật cản ở đây, khi việc thiện tuy hiếm khi xảy ra nhưng chưa có một ai đủ can đảm khước từ làm điều thiện?
Xin thưa: Có, và rất công khai.
Đó là hệ thống cấp cứu của bệnh
viện trên toàn quốc đã và sẽ thẳng thừng từ chối cứu người khi không có
tiền đóng trước các loại viện phí.
Mọi người sống ở xứ sở này đều
biết như vậy, và vì do biết nên không ai dám mang một nạn nhân bất tỉnh
không quen biết vào bệnh viện. Người dân không vô cảm nhưng chính sự vô
cảm của hệ thống chính trị cho phép các quy định loại này của bệnh viện
đã phá vỡ thô bạo hàng rào đạo đức, vốn dễ vỡ như thủy tinh, nay lại
càng được dịp lan tỏa vào tất cả cộng đồng.
Nhà nước không có bất cứ một tư
duy nào về tính vô cảm này đang hiển hiện trong xã hội để tìm cách sửa
đổi nó. Bộ Y tế vẫn mài miệt tìm xem dung dịch mà TS Ozon Nguyễn Văn
Khải có phù hợp hay không, bất kể kết quả cho thấy người dân đang nằm la
liệt bỗng dưng đứng dậy về nhà sau khi được TS Khải chữa trị bằng cái
chất dung dịch đơn giản mà hiệu quả của ông.
Bộ Y tế sợ sức tác động của bệnh
nhân khi được ông Khải cứu do thành kiến, cũng giống như bệnh viện vì
lợi nhuận sẵn sàng cho bệnh nhân chết nếu không có tiền đóng trước.
Hai việc tuy khác mà giống nhau: Giết người do thành kiến và lợi nhuận.
Báo chí cứ chạy theo phán xét
tại sao thời buổi bây giờ người dân vô cảm quá. Báo chí không khai thác
một góc rất lớn của người dân khiến họ phải đành lòng bỏ qua những điều
phải làm của một công dân lương thiện: họ quá bận rộn mưu sinh và tự bảo
vệ cho gia đình trước các biến động bên ngoài xã hội, trong đó một phần
không nhỏlà các phiền hà đến từ nhà nước.
Hành động đáng ngưỡng mộ của hai
sinh viên Nguyễn Công Hiến và Nguyễn Viết Sơn chỉ là hai cái phao đơn
lẻ giữa đại dương mênh mông nhưng có tác dụng nhắc cho nhà nước biết
rằng hệ thống y tế của mình cần phải xét lại. Lợi nhuận không phải lúc
nào cũng đúng khi nó từ bỏ cả cái slogan cao quý của mình: Lương y như
từ mẫu.
Xin hãy chữa trị bệnh vô cảm bắt
đầu từ nơi chuyên chữa bệnh cho xã hội trước khi nói tới chuyện gì
khác. Còn chữa bằng cách nào thì đó là việc của nhà nước chứ không phải
việc của người dân chúng tôi.
Cánh Cò


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét