Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

TOÀN BÒ LÀ BÒ


Thu Hồng - Từ hôm xảy ra chuyện "Bé sơ sinh bị bắt cóc ở Hà Nội", không ngày nào mở báo ra, mà không chửi bậy.

Mất con, chưa hóa điên là may mắn lắm rồi.

Nhưng xung quanh bố mẹ đang quẫn trí kia, chả lẽ không còn một ai tỉnh táo (nhất là trong cái gia đình ấy), để lường định tình huống "kẻ bắt cóc sẽ phi tang bằng hình thức xấu nhất"?.

Giữa làm ầm ĩ trên các phương tiện truyền thông, (kịp) thuê Luật sư kiện tụng Y Bác sĩ, kéo cả trăm người đến bắt đền Bệnh viện và lo lắng cho việc bảo vệ sinh mạng con mình... Gia đình kia đã chọn cách đầu.

Tìm được em bé rồi, đến lượt Công an khoe chiến công. Đầu không bằng đất cũng bằng... bã đậu, khi các chú khoe "lục tung Hà Nội lên tìm em bé", thay vì (nếu có tí nơ ron trong não), chỉ cần khoanh vùng xác định nghi phạm.
Ngàn vạn lần cảm ơn anh Taxi cung cấp tí tin, chứ không giờ này, hẳn các chú vẫn cong đít lục. Mả Ông Cụ, Số 7… cũng cương quyết không từ.

Đọc đến đoạn trinh thám: Cả đoàn các chú súng ống lúc lỉu, bao vây căn nhà chỉ có đứa bé 5 ngày tuổi và can phạm đang ngủ say như chết, bồng bé ra khỏi "khu vực cực kì nguy hiểm", rồi các chú mới xông vào, đánh thức "con ác phụ thấp bé nhẹ cân" dậy trước. Tiếp đó chĩa thẳng súng giữa mặt nó hô vang: "Giơ tay lên!. Hàng thì... xống, chống thì chết!". Mịa!. Ướt hết cả quần...

Nhìn mấy bức hình trong khuôn viên Bệnh viện, hôm tìm được em bé, mình nghĩ: Những ai bảo dân mình ( Hà Lội) vô cảm, nên ngắm nghía kĩ, rồi tự vặn nhỏ... volume.

Tức là toàn thể các loại Y Bác sĩ, Y tá y công, cộng với người nhà thăm nuôi, cộng với Phóng viên của hơn 700 tờ báo, cộng luôn các loại... bà sắp đẻ vừa đẻ vứt con nằm đó (dễ cũng đến hơn nghìn), nhào ra chia vui.

Cũng may, không mất tích thêm bé nào, nhân dịp cái sự vui tưng vui bừng, của đám đông kia.

Bò thế, làm chuồng kiểu gì để không mất?..
--------------------------------------------------Maithanhhaiblog

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét