Hà văn Thịnh
- Đọc thông tin về đại biểu QH Hoàng Hữu Phước mà đau và chán đến tận
cổ. Làm sao có thể có một nghị sĩ vừa kém cỏi về kiến thức lại vừa
ngông nghênh khinh dân - thậm chí đã vi hiến khi ngang nhiên chống lại
Hiến pháp?
Chẳng hiểu ông Nghị Phước học từ đâu mà nói rằng cuộc biểu tình đầu
tiên của loài người là ở Ấn Độ, năm 1913? Nói như thế có nghĩa là ông
chả biết cái quái gì về hai từ cách mạng. Mọi cuộc cách mạng trên thế
giới đều bắt đầu từ bạo lực vũ trang hoặc biểu tình. Những cuộc biểu
tình sớm nhất đã xảy ra từ thời La Mã cổ đại khi những người bình dân
(plebs) đấu tranh chống lại quý tộc, kết quả là giai cấp quý tộc phải
nhượng bộ, chấp nhận cho bình dân có 5 đại biểu (trong tổng số 10) tham
gia vào Hội đồng soạn thảo Bộ luật 12 bảng đồng suốt 2 năm và chính
thức ban hành năm 449 B.C. Gần đây, nếu tìm dẫn chứng thì có vô số, chỉ
xin dẫn ra một cuốn sách giáo khoa viết về biểu tình năm 1848. Sách giáo khoa Lịch sử thế giới cận đại,
H. 1998, trang 133 viết: “Chính phủ (Pháp) ra lệnh cấm “bữa tiệc” của
những người đòi cải cách tuyển cử định tổ chức vào ngày 22.2 (1848 -
HVT). Quần chúng trả lời lệnh đó bằng thái độ kiên quyết đấu tranh, tiến
hành một cuộc BIỂU TÌNH (chúng tôi nhấn mạnh - HVT) lớn tại Paris...
Nhiều cuộc xung đột nổ ra giữa cảnh sát, binh lính với những người BIỂU
TÌNH”.
Chuyện thứ hai chứng tỏ ông nghị Phước đã ngộ nhận về kiến thức sơ đẳng
là ở chỗ ông cho rằng cuộc biểu tình đầu tiên ở Mỹ là những năm 60 của
thế kỷ trước khi nhân dân Mỹ “chống lại chính phủ Kennedy đã đẩy mạnh
cuộc chiến tranh Việt Nam, rồi phát triển mạnh mẽ thành các cuộc biểu
tình chống Chính phủ Mỹ liên tục từ năm 1960 đến 1975”(sic - !) Đọc đến
đây tôi buộc phải tự hỏi rằng phải chăng vì là “nghị” nên ông muốn nói
gì cứ nói, kệ xác lũ dân đen? Nghị Phước quên mất cha ông ta dạy là
biết thì thưa thốt không biết thì dựa cột? Xin thưa với ông nghị Phước:
1, TT J.F. Kennedy nhậm chức ngày 20.1.1961 - có nghĩa là nếu có biểu
tình năm 1960 thì chẳng có liên quan gì đến J.F.K.; 2, chính J.F.K là
người không muốn đẩy mạnh chiến tranh Việt Nam nên mới bị chết tức
tưởi. Một trong những minh chứng rõ nhất SGK Lịch sử lớp 12
ghi rõ trước khi J.F.K chết, số lượng cố vấn Mỹ ở miền Nam chỉ có
1.100 nhưng sau khi ông ta chết (22.11.1963) con số đó đã tăng gấp 10
lần (!); 3, Nghị Phước đã xúc phạm toàn thể nhân dân Việt Nam
bằng sự phỉ báng không thể tha thứ khi ông nói những lời xưng xưng vô
bằng cứ rằng những người biểu tình chống lại đường lưỡi bò của Trung
Quốc bị người dân kẹt xe nguyền rủa (?); rằng không cần biết đến Hiến
pháp hay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo phải soạn Luật Biểu tình và,
ông cũng đã phạm tội vu khống vì chẳng có cuộc biểu tình yêu nước nào
gây kẹt xe, để đến nỗi bị người dân nguyền rủa cả !? Xin hỏi thẳng, ông
“nhận hợp đồng” với ai mà nói vậy? Là đại biểu QH nếu còn có một phần
nghìn liêm sỉ thì nên khai cho rõ ra thưa ông, bởi nói cho ngay, có kẹt
chính là do lực lượng an ninh gây ra đó. Ông nên nhớ trong những ngày
sôi bỏng ấy thử hỏi ai mà không theo dói hình ảnh những cuộc biểu tình.
Người biểu tình đã diễu hành rất trật tự, có một cuộc biểu tình nào
cản trở một đám cưới nào hay không?
Và, căn cứ vào đâu để nghị Phước khẳng định rằng “đa số công dân sẽ
không ủng hộ Luật biểu tình vì bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi
dụng gây ra biến loạn”. Nhà nước ta là của dân, vì dân sao lại sợ dân
biểu tình yêu nước? Lạm dụng hay bị lợi dụng là chỉ có sai bét bè be,
không phải nhà nước của dân mới sợ chứ đã là nhà nước của dân, do dân,
vì dân thì làm sao phải sợ?
Một người không nắm được kiến thức cơ bản về chính trị thì không thể đủ tư cách để bàn về chuyện lớn nhất - quan trọng
nhất là lập pháp. Thiết nghĩ rằng sau chuyện ông Nghị Hồng với Luật
nhà văn “chẳng biết đưa ra để làm chi”; ông nghị Phước vi hiến ngang
nhiên như thế, Quốc hội cần phải có chế tài nghiêm khắc với nghị sĩ
nước ta kẻo đa số dân chúng bây giờ đều có tri thức hơn ông sẽ coi
thường Quốc hội chúng ta, lại còn xấu mặt với thế giới. Hơn nữa, nếu cứ
ưa chi nói nấy thì người dân bình thường ít hiểu biết ở vùng sâu vùng
xa sẽ trở nên hoang mang và đau xót lắm. Càng đau đớn hơn khi chợt nhận
ra rằng nếu nghị sĩ mà cứ như hai ông này thì dân tộc ta không lầm
than, không tụt hậu mới thật là chuyện lạ!
Huế, 18.11.2011.
H.V.T.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét